Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1800 lượt.
tới, Tống Thư Ngu né nhanh như chớp nhưng cuối cùng nó vẫn đáp cạnh đầu anh.
Tâm My nghiến răng: “Quả nhiên là giả vờ”.
“Giả vờ đâu, uống nhiều thật mà”, Tống Thư Ngu xoa hai bên thái dương, mặt mũi mếu máo hỏi, “Có nước không?”.
Tâm My hết cắn móng tay đến mút ngón tay, thế này không được, tối qua mẹ vừa tới kiểm tra, suýt chút nữa bị bắt quả tang: “Mười hai giờ rồi, anh không về nhà à?”.
Mắt anh ti hí: “Để anh ngủ thêm lúc nữa”.
Cô ngồi một mình trên ghế miệng cắn móng tay, mắt bắt đầu thiu thiu gà gật.
“Tâm My.”
Cô mơ mơ màng màng ngẩng đầu.
Anh mắt anh dịu dàng long lanh như giọt nước: “Sợ cái gì?”.
Cô rướn cổ toan nói “sợ sợ cái đinh”, rồi thụt lại nghĩ một lúc mới nói: “Sợ anh giả say hại người, sợ anh lấy em làm trò đùa”. Sợ không thể gánh vác được tất cả hậu quả của những sai lầm trong phút chốc.
“Em nghĩ anh đang đùa sao? Đừng ngốc nữa”, anh cười, đưa tay nhéo mũi cô, “Yêu em là thật, muốn lấy em cũng là thật. Nói một cách gần gũi hơn phải là muốn sống nửa đời còn lại với em”.
Cô lặng người nhìn anh: “Tại sao lại là em, mà không phải người khác?”.
“Bởi tình cảm của em rất thuần khiết.” cô chớp mắt.
“Bởi thuần khiết nên mới đáng trân trọng”, anh nhìn cô vẫn chớp mắt liên hồi vẻ không hiểu thì chán nản dang tay, “Đừng nghĩ nữa, em đã buồn ngủ chịu không nổi nữa rồi, ngủ trước đi”.
Cô nhìn anh vòng tay một lúc, mới lục tục nằm xuống: “Không được mượn rượu giở trò”.
“Được”, anh đồng ý, đôi môi khẽ hôn lên tóc cô, nói, “Ngủ đi, anh không làm gì em đâu. Ranh con, phải tập tin anh đi. Những chuyện lúc bình thường chỉ là cố tình chọc em, nhìn em xù lông anh thích”.
“Anh hư lắm, Tống cá trê.”
“Ừ, anh hư.”
“Ngày mai phải dậy sớm”, cô bắt đầu lơ mơ, “Tối qua mẹ em tới tìm, bị mẹ phát hiện là toi đời”.
“Được”, anh nhẹ nhàng xoa lưng cô, “Ngày mai anh còn phải về nhà lấy xe”.
“Em đưa anh đi”, cô cố lấy tinh thần.
“Bằng xe máy?”
Cô ừ một tiếng.
Tống Thư Ngu tưởng tượng cảnh hai người chen nhau trên chiếc xe bé tẹo miễn cưỡng mỉm cười: “Được, em đưa anh đi”.
Cô đáp lại bằng một hơi thở dài.
Anh cười khổ, còn cô lại không hề biết mình ngủ rất hỗn, phần dưới lại thế, cái chân to mập vòng cuốn lấy anh, tay và ngực chạm sát ngực anh, khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. Anh tự chuốc vạ vào thân, giờ đành cam tâm tình nguyện.
Chẳng qua muốn biết lòng anh
Tình cảm của em thật thuần khiết, bởi thuần khiết nên mới đáng trân trọng.
Tâm My cứ nghĩ mãi về câu nói đó, vênh mặt đắc ý. Tên Tống cá trê không hổ danh kiếm tiền bằng cái miệng, thật biết cách nịnh để người ta vui lòng.
“Tiểu My?”
“My?”, đối phương kinh ngạc, bên cạnh hình như còn có tiếng cười nói hi hi ha ha của lũ trẻ, “Cuối cùng cậu cũng gọi điện cho tớ”.
“Hà Tâm My...”
“Em bận, dạo này rất bận.”
Hà Tâm My chưa từng nghĩ đến sẽ có một ngày mình như bị thôi miên, đầu vùi trong cát giả bộ thái bình thế này.
“Em giả vờ bận được mấy hôm rồi?” Còn nhớ hôm đó trước sự chứng kiến của bàn dân thiên hạ, anh xách mũ bảo hiểm, mặc bộ com lê nhàu như cải muối khô bước vào đại sảnh tập đoàn đầu tư An Tín, rồi còn ngoái đầu nháy mắt với cô nữa chứ. Khi ấy cô ngoác miệng cười không khép nổi, thế mà đến tối thái độ của anh đã khác hẳn.
“Không phải hôm nay anh rảnh để đến phá em, em định trốn anh mấy hôm nữa?”
Đã qua giờ tan tầm nên bãi đỗ xe chẳng còn ai. Tâm My sợ tốc độ truyền tin của tòa soạn nhanh như vận tốc ánh sáng liền ngó nghiêng tứ phía mới yên tâm đến chỗ xe mình, ai ngờ Tống Thư Ngu đã ngồi chềnh ềnh trên đó.
Tính cô lúc bình thường vốn hoạt bát, bỗng nhiên trầm lắng khiến anh không quen. Ranh con nhất định đang rất bực mình chuyện gì đó.
“Anh đã làm sai chuyện gì à?”, anh cúi đầu ngang bằng mặt cô, khẽ hỏi.
“Tôi muốn về nhà, mẹ tôi phần cơm rồi.” Trời nóng, một thoáng đã thấy cô mồ hôi đầm đìa khiến lòng anh càng thêm lo lắng.
“Vậy đưa anh đi đâu cũng được.”
“Anh có xe mà! Hôm nay lại thích du hí kiểu bình dân hả?”, cô không nhịn được bèn gân cổ lên nói.
Tống Thư Ngu thấy thế bật cười, đưa tay lên nghịch tóc cô.
“Xéo đi!”
Nụ cười anh dần khép lại, lặng lẽ nhìn cô đội mũ bảo hiểm. “Cô Hà biết chuyện rổi hả?” Ngoài chuyện đó, anh không nghĩ ra được lý do nào khác.
“Tránh ra tôi phải về nhà.”
Anh ngồi đó lặng thinh.
Cô đá đá chân nhưng anh vẫn ngồi. cắm chìa khóa vào, cô nói: “Anh không có mũ bảo hiểm, gặp cảnh sát giao thông thì đi mà tự nộp tiền phạt”.
“Đừng có ôm eo tôi, buồn.”
Giọng của cô bay theo làn gió nên anh chẳng nghe rõ, bèn ngồi sát hơn hỏi cô nói gì.
Tâm My lườm một cái, cố nhịn, tâm trạng bức bối tiếp tục lái xe về khu nhà phía đông.
Men theo đoàn xe nên tránh được hai đèn đỏ, đến đèn đỏ thứ ba phải đợi mất hơn một phút. Tâm My đang đếm thời gian, bỗng thấy chú cảnh sát giao thông bước tới, cô cuống cuồng kêu: “Tống cá trê, xuống xe mau”. Tống Thư Ngu giả bộ không nghe thấy.
Còn chưa kịp nói đến lần thứ hai, chú cảnh sát giao