Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341939
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1939 lượt.
t chẳng sai, trơn tuột khỏi tay, chẳng phải cá thì là gì?”, Tâm My gượng cười.
Một người đàn ông, yêu nhưng không tỏ tình, chẳng phải vì tự ti, chẳng phải vì xấu hổ, chẳng phải vì bất cứ lý do nào khác. Chỉ vì tình yêu chưa đủ.
He is just not that into you.
Một cái liếc mắt, để rồi nụ cười trong gương càng thêm hài hước.
Nhất định là đang mộng du, không, bị bóng đè
Từ sáng đến trưa, điện thoại réo liên lục đến mức phải sạc pin hai lần. Tâm My không bắt máy, vì biết bản thân vẫn tính trẻ con và cũng bởi chẳng biết nên nói chuyện gì với anh, nhỡ không nén được cơn giận mà nói những câu khiến hai người phải từ mặt hoặc nổi đóa rồi GAME OVER thật.
Cô định bụng, đợi sau khi nỗi lo lắng cùng niềm hân hoan thuở ban đầu trở lại cô mới suy nghĩ thật kỹ càng.
Mỗi người con gái đều có trái tim của nàng công chúa, Hà Tâm My cũng không phải ngoại lệ, chỉ là theo thời gian họ dần phải đón nhận vai trò của một vai diễn phụ.
Mười năm trước vai phụ của cô là làm nền, mười năm sau cũng vẫn vậy.
Được, cô thừa nhận, cô sợ khó xử, cô cũng... đố kỵ.
Cô từng hỏi Tống Thư Ngu tại sao đột nhiên rời khỏi Đại học Đông Nam để vào An Thành. Anh chỉ mỉm cười, cố ý tránh câu hỏi này.
Thực ra khi ấy cô đã biết, trong cơ cấu tổ chức của tập đoàn đầu tư An Tín không chỉ có chứng khoán An Thành, còn có cả Quỹ học bổng Chồi Non. Tống Thư Ngu tiếp nhận An Thành, đồng thời cũng đảm nhiệm vai trò chủ tịch nhiệm kỳ mới của quỹ học bổng.
Quỹ học bổng Chồi non là cái gì? Là một tổ chức tình nguyện do Diệp Thận Huy sáng lập, là một tổ chức cá nhân giúp đỡ những trẻ em nghèo thất học ở vùng núi, rất có ý nghĩa và có trách nhiệm xã hội. Chỉ có điều tâm nguyện khi thành lập quỹ tài trợ là vì Khinh My, hai người đàn ông kinh doanh vất vả cũng chỉ vì Khinh My muốn làm điều này.
Được, cô thừa nhận, cô rất... đố kỵ.
Làm vai phụ cô có thể chấp nhận, vai phụ xuất sắc cũng tốn nhiều công sức lắm chứ, thế nhưng, làm vật thế thân... Hà Tâm My cô không có được tinh thẩn vô tư quảng đại đến thế.
Cô đứng bật dậy, lao vào phòng làm việc của sếp xin nghỉ phép.
Sếp tổng vừa nói một chữ “được”, người đứng trước mặt đã biến đâu mất tiêu.
Hỏi thì bảo lắm mồm mà không hỏi thì thấy bức bối.
Hà Tâm My thà một đao cứa đứt cổ cũng không chịu cảm giác bức bối đó. Có thể tiếp tục thì đẹp càng thêm đẹp, không được cô cũng chẳng tổn thất gì, cùng lắm thì lại đi coi mặt, tóm được ai thì cưới người đó là xong.
Cô phóng xe điên cuồng trên đường, tập đoàn đầu tư An Tín nằm ở khu trang tâm CBD mới trong thành phố, tòa nhà có tường bằng kính cao nhất, trước đây khi còn làm trong ban tài chính cô đã từng tới. Thẳng bước lên tầng 33, liền bị chặn lại.
Một cô thư ký đi giày cao gót, chớp chớp cặp mi giả dài cong vút nhìn cô, ánh mắt không hẳn quá thất lễ, nhưng Tâm My vẫn thấy chút ngại ngùng. Vách tường phản chiếu mái tóc bị gió thổi rối tung của Tâm My, mặt mũi phừng phừng đỏ au như tôm luộc.
Cô gập cổ áo ngay ngắn đâu đây, liền nói: “Tôi tới tìm Tống cá trê, không phải, là Tống Thư Ngu, Tống tiên sinh, tôi là phóng viên tờ ‘Thời báo Tế Thành’”.
Cô thư ký không hề nao núng khi phải tiếp kiến phóng viên: “Xin hỏi cô đã có hẹn trước chưa?”.
Hẹn trước? Tâm My chớp chớp mắt, Tống cá trê còn xếp danh sách ưu tiên?
Cô thư ký nghiêm giọng thông báo, “Xin lỗi, nếu chưa hẹn trước tôi không thể để cô gặp được”.
“Hà tiểu thư?”
Tâm My ngoái đầu, trước cửa cầu thang máy màu trắng bạc là một người phụ nữ tuổi ngoài bốn mươi, vận đồ đen, mặc bộ đổ trông như chiếc áo giáp với nhiều viền tựa răng cưa, tóc chải phẳng lì.
Cô lặng người, đâu có quen.
“Tôi là thư ký của Tống tiên sinh, Tống tiên sinh đang họp...”
Tâm My càng thêm sững sờ. Mẹ kiếp, hóa ra đây mới là thư ký chính hiệu, con nhỏ đeo mi giả khi nãy chỉ là trợ lý thư ký. Nhưng tại sao thư ký của Tống Thư Ngu lại biết cô?
Cô đi theo áo giáp răng cưa vào phòng khách bên trong, lúc ả lông mi giả mang cà phê tới vẫn không ngừng thắc mắc, Tâm My mắt tròn mắt dẹt nhìn cô ta, cũng không giấu nổi vẻ thắc mắc hiếu kỳ.
Áo giáp răng cưa mỉm cười giải thích: “Trong phòng Tống tiên sinh có bức hình của Hà tiểu thư, nên tôi có ấn tượng”.
Tâm My ậm ừ đáp lời, đón lấy cuốn tạp chí từ tay cô ta, nghĩ nát óc cố nhớ xem Tống cá trê sao lại có được ảnh của cô.
Ngồi chưa được lâu, cô ngẩng đầu nhìn trộm thư ký của Tống Thư Ngu, vẻ nghiêm nghị và dạn dày kinh nghiệm, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh một cô thư ký liễu yếu đào tơ như trong tưởng tượng của cô.
Áo giáp răng cưa để trễ cặp kính an ủi cô: “Nhanh thôi, chắc khoảng hơn mười phút nữa”.
Nói đoạn, cửa thang máy từ đằng xa mở ra, trên nền nhà lát đá cẩm thạch vọng lại tiếng bước chân lộp cộp.
Lúc Tâm My đứng dậy, một toán người đã thi nhau bước vào.
“Giai đoạn đầu là ba mươi ngày trước báo cáo thường niên, thị trường cấp hai...”, Tống Thư Ngu dẫn đầu đoàn người trông thấy cô liền dừng lời, miệng khẽ mỉm cười.
Ánh mắt Tâm My