Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.
lên phủi mông cho cô.
“Lão Tống, thật ra, anh tốt lắm!”
Biết cô mười năm, lần đầu tiên được cô khen ngợi. Nhất thời Tống Thư Ngu chẳng biết phải phản ứng thế nào, quay người nhấc ba lô trên vai, nụ cười trên miệng hiện ra thấy rõ.
Tên thái giám đem con bỏ chợ
Cứ cách mấy phút Tống Thư Ngu lại hỏi cô có muốn nghỉ không, hỏi đến mức cô ong hết cả đầu. Ai chẳng thích nghỉ chứ? Nhưng cô sợ nếu dừng lại thì sẽ không thể nhấc nổi đôi chân đã phồng rộp này.
Đường núi càng lúc càng dốc, mấy lần không cẩn thận giẫm phải đá, trượt chân, cô còn tưởng thôi xong lần này xong hẳn rồi, ngã nhào về phía trước, xương xẩu chẳng thấy đâu, mắt nhắm chặt toan nói lời tạm biệt với bố mẹ, kết quả anh với tay tóm được cô lại.
“Có cần dừng lại không?”
“Tống cá trê, anh ngậm miệng ngay”, tay ôm đầu gối cô trợn mắt nhìn anh, “Còn bao lâu nữa?”.
“Tìm chỗ nào râm mát ngồi nghỉ chút đã.”
“Tống cá trê, em thấy buồn ngủ”, cô gối đầu lên chân anh, mắt nhắm mơ màng.
Anh giúp cô gạt chỗ lòng đỏ trứng trên mép, trên tay cầm chiếc mũ liên tục quạt cho cô: “Buồn ngủ thì ngủ một lúc, lát nữa anh gọi dậy”.
“Nhưng lề mề sẽ muộn mất, nếu không vì em chắc anh đã tới nơi từ lâu rồi, em sợ tối nay chúng ta không về kịp. Em không muốn dò dẫm trong khu rừng âm u tối đen này, lúc nãy có con ma suýt chút nữa móc dây vào cổ em.”
Tống Thư Ngu mỉm cười, đột nhiên phát hiện qua đêm trên núi cũng là ý tưởng hay. “Đủ thời gian, em yên tâm ngủ đi”, tay anh tiếp tục quạt, đoạn nói, “Nửa tiếng nữa, anh gọi em dậy nhé”.
“Tống cá trê, em biết thừa anh luôn làm loạn mọi thứ lên, rồi bảo anh gọi em dậy, biết đâu anh siêu đẳng, còn ngủ hơn cả em.” Mặt trời nấp sau tán lá lúc ẩn lúc hiện, gió thổi hiu hiu, cô ngủ một lèo rồi tỉnh dậy, phát hiện trời đã gần về chiều, còn tên leo lẻo kêu đủ thời gian vẫn đang nằm bất động.
“Công phu mà anh nói là đây hả, đi khẩn trương”, cô đạp đạp chân, giơ ngón giữa ngay sau lưng đôi phương.
“Đưa tay cho anh.”
Cô không thèm.
“Mắt nhìn xuống chân, đừng giẫm lên lũ rắn trên đường.”
Cô kêu oai oái, lao tới tóm lấy tay anh: “Ở đâu, anh thấy à?”.
Anh chỉ cười.
Trong gió thoảng ngửi thấy mùi bùn đất.
Hà Tâm My cúi đầu tức tưởi, đã mệt đến mức chẳng buồn hỏi giờ, thế mà lại bị Tống Thư Ngu kéo đi xềnh xệch khiến cô cũng chỉ còn sức mà thở thôi.
“Heo ơi, sắp đến rồi.”
Cô chẳng thèm phản ứng với mấy từ đó, mắt mơ màng ngẩng đầu, chỉ thấy bầu trời xanh ngắt. Lại bị Tống Thư Ngu kéo đi thêm hơn chục phút nữa, trước mắt bỗng nhiên bừng sáng. “Đến rồi?” Đột nhiên Tâm My vỡ òa, hoan hô một tiếng rồi lao tới, tiếng la đột nhiên dừng lại, cô hít một hơi thật sâu: “Đẹp quá”.
Trên con đèo là hơn chục cái nhà sàn màu đen thẫm chen chúc nhau, xa hơn chút len lỏi giữa những lớp sỏi đá điểm sắc đỏ là những khoảnh ruộng bậc thang xanh mướt một màu, phóng tầm mắt ra xa là mây trắng tầng tầng lớp lớp như đang lững lờ trôi.
Tống Thư Ngu vỗ vai cô: “Xuống núi”.
Ngôi làng không lớn, Tống Thư Ngu nói sau này sẽ di chuyển dân làng xuống núi. Trong làng trống không, hầu hết người lớn đều đã đi làm, chỉ thấy mấy người già, lũ trẻ và bầy chó.
Gia đình họ tới cũng vậy, đến cổng vườn cũng không khóa. Lão Tống vào trong nhà, còn Tâm My đứng ngay giữa nhìn quanh, trên hiên có treo ngô và ớt phơi khô, ở giữa còn có chiếc cối đá lớn, bên cạnh bức tường đất phía sau cối đá có xếp một chồng củi lớn. Thỉnh thoảng còn ngửi thấy mùi hôi từ chuồng lợn.
Đang mải nhìn, đột nhiên giọng một người phụ nữ vang lên phía sau, trên lưng người đó cõng một bé gái hai ba tuổi, nhìn thấy cô đứng như trời trồng thì tiến đến bắt đầu bô lô ba la nói chuyện.
Tâm My đang thấp thỏm lo lắng liệu có phải mình sắp bị người ta đuổi đi không, thì Tống Thư Ngu xuất hiện, trên gương mặt đen đúa người phụ nữ bỗng nhoẻn miệng cười, giọng nói cũng nhanh hơn.
Tống Thư Ngu giải thích, mẹ Tiểu Sơn là người Miêu, em bé trên lưng là em gái của Tiểu Sơn, lát nữa Tiểu Sơn sẽ về. Kế đó người phụ nữ xì xồ mây câu rồi đi vào trong.
“Bảo chúng ta ngồi, chị ấy đi nấu cơm.”
Tâm My lộ rõ vẻ mặt ngưỡng mộ: “Lão Tống, anh còn hiểu được tiếng Miêu hả?”.
“Không hiểu hết, anh đoán thôi.”
Bố Tiểu Sơn hai năm trước, lúc làm thuê cho công trường khai thác đá ở làng bên bị một tảng đá rơi gãy chân, vì tiền bồi thường đã dùng hết mà mẹ Tiểu Sơn lại đang bụng mang dạ chửa, nên chỉ có thể tìm chiếc xe kéo đưa ông về nhà từ bệnh viện. Đến khi bố Tiểu Sơn về nhà rồi thì mẹ Tiểu Sơn cũng sắp sinh, lại thêm hoàn cảnh gia đình thiếu thốn nên cô gái nhỏ được sinh ra thì cơ thể gầy yếu, nhưng đôi mắt to tròn đen láy được thừa kế của người mẹ lại càng rõ hơn, thật thông minh lanh lợi.
Cô bé nhút nhát, mút ngón tay cái trốn ở phía sau cối đá, chiếc quần rõ ràng lớn hơn mấy cỡ, thùng thình, bụng thắt lại, Ống quần kéo lê.
Tâm My cố dỗ cho em chạy lại nhưng cô bé quay người lùi ra sau nấp.
Lúc đang nói chuyện thì Tiểu Sơn dắt trâu về, trên lưng vác chiếc giỏ mấy