Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1786 lượt.
”.
“Ngủ rồi à?”
“Chưa. Không thoải mái, hơi bực mình.”
“Lúc không biết thì hỏi không ngừng nghỉ, đến lúc biết rồi trong lòng lại không yên, không phải tự mang buồn phiền vào người là gì?”
“Ngủ đi. Chuyện mười năm về trước, đừng nhắc nữa”, bàn tay anh nhẹ nhàng xoa khắp lưng cô.
“Lòng không yên là anh, mười năm vì người ta mà định thủ tiết.”
Tống Thư Ngu đau đầu: “Nên bình thường, lúc nào anh cũng có thể cảm nhận được mấy năm nay hình bóng trong tim anh là ai”.
“Tại sao em không cảm nhận được?”, cô có vẻ phấn khởi.
“Não em có cấu tạo kẻ sọc không giống người khác. Á á, nói không lại là cắn người sao?”
Tâm My nhả ra, hùng hổ nói: “Lần sau không được mắng em thế biết chưa? Không được nói em béo nói em đần, không được đả kích em lung tung. Yêu nhau như cái kiểu anh chỉ có thất bại!”.
“Được, từ giờ ngày nào anh cũng rót vào tai những lời đường mật”, anh gật đầu lia lịa.
Tuy vẫn còn thắc mắc, nhưng thành tích hôm nay rất được. Tâm My khá hài lòng.
“Tâm My”, Tống Thư Ngu nhìn cô thâm tình sâu xa, “Đôi mắt em như những vì sao trên trời”.
Hà Tâm My mếu hẳn, trợn mắt nhìn: “Anh nghe được câu này ở đâu?”.
Anh nhướng mày, “Những lời yêu đương ở cấp độ mẫu giáo này anh còn cần ai phải dạy? Tiếp tục, anh còn chưa nói hết. Gương mặt em như vầng trăng mới nhú...”, Tâm My muốn ói.
“Đôi môi chúm chím của em như nụ anh đào tháng Năm, cánh tay em như củ sen rửa sạch sẽ…”
“Thôi! Thôi ngay! Không nói linh tinh nữa, đi ngủ.”
Ngày Tâm My rời khỏi Quý Tây, nước mắt chứa chan nhìn Tiểu My nói: “Hay cậu và lão Tống kết hôn với nhau được không? Tớ đưa anh ấy cho cậu, anh ấy trông nham nhở thế thôi, thực ra cũng được lắm. Có vậy cậu mới chuyển về thành phố được”.
Tiểu My lừ mắt: “Nói gì thế?”.
“Vậy sau này hai người chúng ta mỗi người một nơi như thế này ư?”
Tiểu My vừa tức giận lại vừa buồn cười: “Tớ về thành phố nhất định sẽ đi thăm cậu, còn nữa, định ngày cưới xong phải gọi cho tớ, chắc chắn tớ sẽ tới”.
Tâm My bặm môi, cúi đầu cùng Tống Thư Ngu lên xe, ngồi lên ghế sau ngoái nhìn Tiểu My cùng Diệp Thận Huy mỗi lúc một xa, nhỏ dần nhỏ dần rồi biến mất chẳng thấy.
Tống Thư Ngu hắng giọng, nhưng cô chẳng còn bụng dạ để ý.
“Định đưa anh cho ai?” Đợi xong việc anh bắt đầu tính sổ.
“Anh nghe thấy rồi à?”
Anh nhướng mày, “Không chỉ có anh, cả Diệp cũng nghe thấy, suýt thì ăn đấm nhé”.
“Hi hi”, Tâm My cười trừ, bắt đầu ngúng nguẩy, “Tống cá trê, đó là vì anh tốt mà, em với Tiểu My mười mấy năm bạn bè, có thứ tốt mà không nhường nhau được hay sao?”.
Anh ừ một tiếng lạnh băng, cô giúp anh vuốt tóc: “Có anh sức khỏe phi phàm, làm gì cũng giỏi, người bình thường em không cho đâu”.
“Có em rồi anh chẳng để ý đến ai, thịt thà nẫn nẫn thơm ngon như bánh bao nóng hổi vừa ra lò, ríu ra ríu rít như chim trụi đuôi trên mái hiên, đừng bịt miệng anh, từ ngày hôm nay những lời đường mật chính thức bắt đầu.”
“Tống cá trê, anh dỗ nịnh làm em vui phải không?”
“Đồ ngốc, chỉ có thông minh được mỗi lần.”
Hơn tám giờ tối đã đến thành phố. Mưa bão vừa dứt, sân bay đầy người. Mặt mũi bơ phờ đứng bên băng chuyền đưa hành lý, mặt Tâm My bỗng trắng bệch, trốn sau lưng Tống Thư Ngu, kéo vạt áo anh thì thụt: “Đừng quay lại, đừng quay lại. Anh nhìn kỹ kìa, thẳng góc 45 độ, người đàn ông đang lén lén lút lút ngó lại...”.
Tống Thư Ngu nhìn theo.
“Có phải bố em không?”, Tâm My không dám ngó đầu nhìn.
“Chuẩn.”
Tâm My luống cuống bịt miệng: “Anh yểm trợ để em trốn đã, hành lý quay lại lấy sau được không?”.
“Không kịp nữa rồi...”
“Tiểu Tống.”
“Thầy Hà.”
Tâm My thật thà bước lại: “Bố”.
“Con gái, con cũng ra sân bay à?”, ông Hà giọng nói tuy có chút kinh ngạc nhưng vẻ mặt chẳng kinh ngạc chút nào, đưa mắt nhìn hai người.
Tâm My ngửa mặt oán thán: Cụ khốt trông mù mờ nhưng mấy trăm con mắt, mẹ bị lừa bịp mấy chục năm rồi!
“Hai người là...” Tia lazer vẫn tiếp tục càn quét, Tống Thư Ngu còn đang cười vẻ ngờ nghệch.
Giả vờ! Anh còn giả vờ! Tâm My ngô nghê nháy mắt: “Bố, chúng con vừa từ Quý Tây chỗ Tiểu My về. Không phải hôm qua bố về đến nhà rồi sao?”. Trước khi cô đi Quý Tây, ông phải đi tỉnh họp.
“Có việc phải ở lại một ngày”, ông Hà ánh mắt sáng quắc, “Mẹ nói con đi một mình đến Quý Tây”.
“Vâng ạ, không ngờ thầy Tống cũng ở đó. Ha ha”, cô lén kéo vạt áo Tống Thư Ngu, “Trùng hợp thật”.
“Vâng ạ, không ngờ thầy Hà cũng ở đây. Ha ha.”
“Không ngờ chuyện trùng hợp thế này tôi cũng gặp được, ha ha ha.”
Lạnh lẽo.
“Con gái, ra đây.”
“Con đang thay quần áo.”
“Đang lúc không có mẹ ra nói chuyện với bố chút.”
“Mẹ đi đâu rồi ạ?”
“Chắc tới nhà cậu. Ra đây!”
“Con đang thu dọn hành lý.”
“Con à...”
Tâm My lườm mắt, càng lớn càng nhỏ, bố còn biết làm nũng?
“Bố đi nghe điện thoại, lát nữa ra chủ động nói chuyện với bố.”
Kiên quyết không dính dáng!
“Tiểu Tống hả...”
Ông Hà rõ ràng đang cố tình cao giọng, vừa nghe thấy cái tên đó đầu tóc Tâm My dựng hết cả. Có điện thoại sao không gọi, gọi điện thoại nhà có ý gì?!
“Ừ,