Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1780 lượt.
câu cá vàng? Lòng hiếu kỳ của Tâm My trỗi dậy, tai vểnh lèn tiếp tục lắng nghe.
“Mình cũng thấy nói thế thông tin nghe nói lan ra từ tầng 33. Tuyệt đối đáng tin”, có kẻ nhiệt tình bổ sung.
Tầng 33? Tầng 33 là hang ổ của lão Tống. Tâm My bấy giờ mới hiểu: A! Bà béo đang nói tới là cô?!
“Không phải sếp mới của các cậu bị gay sao?”, có người chêm vào.
“Có cậu mới gay! Cả nhà cậu gay thì có”, người khai hoả đầu tiên tức tối.
“Nhưng lần trước chẳng phải ai nói nhìn thấy anh ấy ở cửa bar của gay sao?”, kẻ nói chêm thế đã yếu đành tức tưởi giải thích.
“Đúng, mình cũng nghe kể vậy.”
“Có người nhìn thấy hẳn hoi, chính là bộ phận chăm sóc khách hàng của chúng ta.”
Tâm My bĩu môi, nhìn thấy giai ngon là túm năm tụm ba, bọn hủ nữ bây giờ nhiều thật!
“Nhưng lần trưóc sếp tổng và sếp mới cùng tới Thời Đại Hoàng Kim bao gái.”
Bao gái? Tâm My nắm tay chau mày.
“Mình thà có người yêu là gay, còn hơn để anh ấy cưới mụ béo ấy, thật thê thảm”, có người “kích động” kết luận.
Tâm My vẫn đang tức điên: Bao gái?
“Các cậu nói xem, sếp mới là công hay là thụ?” [Công là người mang tính nam còn thụ là người mang tính nữ trong mối quan hệ giữa hai gay.'>
Người đang đứng góc tường không nhịn được nữa, tiến lên hai bước: “Chắc chắn là thụ”.
Bao gái? Bao gái? Trai gái cờ bạc nghiện ngập, tôi phải trừng trị anh.
Đám hủ nữ thất thanh: “Vậy, vậy lẽ nào Diệp tiên sinh là công? Ông ấy cũng chưa kết hôn”.
Tâm My sụp đổ, chết rồi, đám hủ nữ này sao lôi cả lão Diệp xuống nước?
“Cô làm ở bộ phận nào vậy? Sao tôi chưa từng gặp mặt”, có người hai mắt trợn tròn.
“Tôi là người giúp việc nhà sếp mới các cô, thế nên tôi có quyền phát ngôn ở đây nhất”, Tâm My huênh hoang ưỡn ngực. Trong tiêng gào rú của mọi người, ánh mắt cô liếc nhìn chiếc xe màu tro bạc của Tống Thư Ngu, người lạnh toát, đoạn nói: “Phải rồi, quên mang theo đồ, tôi phải về lấy. Còn nữa, tôi chỉ nói đùa thôi, các cô đừng tưởng thật nhé”.
Hi hi, dù có thật hay không, tin tức này nhất định sẽ lan truyền! Vì sự nghiệp tuyên truyền ta buộc phải xả thân, Hà Tâm My quá hiểu đặc điểm nghề này của mình. Bao gái? Hừ! Muốn xơi con cá ăn tạp nhà ta hả? Hừ!
“Tống Thư Ngu, anh thành thật khai báo đi, trước đây anh đã từng bao gái chưa?”, toàn thân cô như bốc hỏa, từng đốm lửa cuồn cuộn cháy.
“Có”, anh nhìn cô, rồi điềm tĩnh trả lời.
Tâm My hoàn toàn sửng sốt trước thái độ thẳng thắn của anh.
“Đi tiếp khách cũng là một phần công việc, tiếp rượu tìm một cô tiếp viên vẫn rất hữu dụng.”
“Không có gì khác?”
Anh liếc nhìn cô: “Cái khác là cái gì? Đầu óc nghĩ những thứ trong sáng tốt đẹp chút, anh cũng có trinh tiết của đàn ông, những lời đó nói không biết bao lần rồi mà cũng không nhớ sao?”.
Cô lí nhí: “Đàn ông có trinh tiết nỗi gì...”. Nếu có sẽ không nghe thấy cô kêu đau mà vẫn...
“Tâm My, đối với anh hay với em đều phải có lòng tin”, anh rất nghiêm túc, “Đời người rất dài, nếu không có đủ lòng tin sẽ không thể đi tới tận cùng”.
Tâm My tiếp tục bĩu môi: “An Tín có quá nhiều yêu nữ râu xanh...”.
Anh bật cười, xoa đầu cô nói: “Biết ngay đồ ngốc nhà em nhất định không hiểu ý nghĩa của hoa hồng vàng mà”.
Hơ? Còn sâu xa thế này? Tâm My đỏ mặt thừa nhận: “Lần đầu tiên em nhận hoa, không biết cũng không có gì là lạ. Anh theo đuổi con gái người ta nhiêu thế nên phải biết là đúng rồi”.
Tống Thư Ngu khó khăn lắm mới thừa nhận, nói: “Anh cũng phải hỏi cửa hàng hoa mới...”.
Tâm My hiếu kỳ: “Ý nghĩa của hoa hồng vàng là gì?”.
“Tự về mà tra!”
“Không, em muốn biết ngay bây giờ.”
“Yêu em là niềm hạnh phúc lớn nhất của anh”, anh trầm ngâm lúc lâu rồi khẽ cất tiếng.
“... Tống cá trê, dừng xe lại chút được không?”
Anh nhìn cô thắc mắc, cô chớp chớp mắt: “Em muốn hôn anh”.
Thản nhiên là cảnh giới cao nhất
Buổi tối, sư huynh Hà Đông mời dùng bữa, Tống Thư Ngu nói Hà Đông là người của chứng khoán An Thành, nếu anh rời đi sẽ ảnh hưởng đến bầu không khí. Nên anh bảo cô đợi tới lúc gần tàn cuộc thì gọi cho anh, anh sẽ tới đón.
Tặng hoa rồi, xe đưa xe đón, ngoài những lời đường mật, Tâm My mừng thầm trong lòng: Yêu đương với lão Tống cũng được đấy chứ.
Chỉ có điều ánh mắt anh ta chỉ trực liếc ngực cô, Tâm My bị nhìn nên thấy mất tự nhiên. Kéo quai áo hai dây lên trước ngực, cô hỏi: “Liệu có hở hang quá không?”. Nhưng cô chỉ có đúng ưu điểm này thôi đúng không?
Tống Thư Ngu liếc sang, rồi di chuyển ánh nhìn lên chỗ tóc mái của cô, thấy ánh mắt nhấp nháy của cô, liền nói: “Rất có sức hút”. Dứt lời anh hôn lên khóe mắt cô, “Thế lấy tấm ga giường cuốn em lại, hay để em đi tựu trường? Điều này thật nan giải”.
Ra trường mấy năm, một Hà Đông quay cóp trốn học như cơm bữa của ngày xưa đã lão luyện và láu cá hơn nhiều. Tâm My hiểu rõ sự nhiệt tình này không phải là cô đủ tầm cỡ, mà đó là vì Tống Thư Ngu. Cô giả bộ ngờ nghệch: “Ai? Thầy Tống ư? Anh ấy còn phải đi ăn tiệc chỗ khác, việc đã lên lịch không thể hoãn được. Sư huynh, có phải