Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
một cước Lư sơn thăng long chảo chém đứt người anh không?”.
Anh cười: “Anh lại thích người thật đối kháng.”
“Tống cá trê, làm gì đấy? Muốn ăn anh tự đi mà mua, đừng cướp của em”, Hà Tâm My bảo vệ túi đồ ăn anh mới mua về.
Mặt anh ghé sát cô cách đúng một tấc, từ từ chầm chậm lấy dưới đáy túi ra một hộp nhỏ, rồi huơ huơ trước mặt cô, “Người thật đối kháng, hả?”.
Cô nhìn chằm chằm mà hai con mắt muốn rớt ra ngoài, hít sâu nói: “Hình như, hình như cũng có bán lẻ mà”.
Anh không thèm liếc mắt: “Dùng sao đủ”.
Cô lại hít hơi: “Không phải anh định, định một đêm dùng hết đấy chứ?”.
Anh nghĩ ngợi hồi lâu...
“Tống cá trê, em nghĩ thế này, hay thôi đi. Anh là ‘bảo kiếm’, nhưng em không phải ‘long đao’...”, chẳng thiết khoai tây chiên, không cả cởi dép, cô cuống cuồng leo lên sofa, “Giang hồ hiểm ác, chúng ta hôm khác gặp lại, hôm nay không còn sớm nữa rồi”.
Mông bị cho một chưởng, tên đang đứng sau lưng cười nham hiểm, “Đi tắm đây!”.
“Tắt đèn”, cửa phòng vệ sinh lộ ra nửa cái đầu.
Phòng ngủ tối om.
“Rèm cửa kéo chưa? Sao em vẫn trông thấy anh?”
“Có ánh trăng mà bà chị, chị muốn tôi như mực sao? Hay chúng ta bắt đầu từ nhà vệ sinh?”
“Không! Tống cá trê, anh nhắm mắt lại, không được nhìn trộm.”
Anh nhắm mắt, cơ thể đẫy đà trắng bốp từ từ bước tới, lần từng bước tới cạnh giường.
“Không được nhìn trộm.”
Thảo nào rề rà lâu đến vậy, tóc sấy khô, người cuốn khăn bông, để hở đúng đôi chân.
“Ừ, không nhìn”, anh thật thà nhắm mắt, nhưng mỗi dây thần kinh cảm giác lẫn khứu giác đều có thể cảm nhận được hơi ấm trên cơ thể cô.
Thuở nhỏ, ông ngoại thường ở trong viện nghiên cứu, nên bảo mẫu thường cắt giảm khẩu phần ăn của anh khiến một thời gian dài anh bị suy dinh dưỡng. Mỗi lần đi qua phòng ăn lớn nhà A, thấy những chiếc bánh bao còn nóng hôi hổi bắc ra từ chõ hấp của các cô chú là nước miếng rớt ầm ầm, thỉnh thoảng có dì nào quen lại cho anh một chiếc. Cái cảm giác mùi thơm nóng hôi hổi giữa ngày đông giá rét từ lỗ mũi chảy xuống tận tim gan đến khi trưởng thành chẳng thể có lại. Thế nhưng, giống như chuyện lạ có thật, anh lại nhận ra nó ngay trên cơ thể cô.
“Bắt đầu chưa?”, cô ngồi xuống mép giường, giọng nói run rẩy.
Anh không cất tiếng, vuốt ve đôi má, anh mơn trớn bờ môi mềm mại của cô. Tâm My khẽ run rẩy: “Tống cá trê...”.
“Ừ”, anh như nuốt lấy giọng nói cô, đôi môi mềm mọng như lần trên từng thớ thịt cơ thể cô.
Khi anh trút bỏ tấm khăn bông đang cuốn lấy cơ thể cô, hai tay cô vội che phía trước: “Đừng nhìn, em không được đẹp”.
“Không đẹp? Nói bậy”, cô nở nang, thịt thà đẫy đà, “Hệt như những bức tranh nghệ thuật thời Phục hưng”.
Trong không gian mờ ảo, cô có thể thấy đôi mắt thầm ngưỡng mộ của anh, Tâm My cúi đầu nhìn lại mình, có phần buồn bực: “Em lại thấy giống hai túi khí an toàn.”
Anh cười: “Em làm ơn nói ít mấy câu đùa cợt đó được không, hỏng hết cả không khí bây giờ”.
Tâm My ngốc nghếch gật đầu, một giây sau liền bị anh đẩy xuống.
“Đừng, đừng sờ vào chỗ đó”, cô uốn éo giãy giụa, “Buồn quá, Tống cá trê, buồn quá”.
Anh rụt tay ra khỏi eo cô: “Thế sờ ở đâu? Đây hả?”.
Tiện tay anh dời sang chỗ khác, cô hít một hơi thật manh: “Tống Thư Ngu, em hồi... hộp lắm”.
“Ừ, được rồi, được rồi”, anh chờ đợi để được thực hành nhưng không thể gấp gáp, “Nhắm mắt lại từ từ cảm nhận”.
Giọng nói thật trầm, lởn vởn bên tai cô, Tâm My nhắm mắt, chuẩn bị đón chờ cảm giác của thời khắc kỳ diệu chưa từng đến trong đời.
Không được, ngón tay anh chạm tới đâu là chỗ đó như co lại: “Tống cá trê, nói chuyện với em, cái gì cũng được”.
“Đôi mắt em như vì sao trên bầu trời...”
“Nói đi nói lại cũng chỉ có mấy câu. Sáng tạo chút có được không?”
“... Thế để làm lại”, anh hôn cô thật mạnh, “Ranh con, sao cứ làm khổ người ta thế hả?”.
Hai tay vòng lên cổ anh, cô không dám nhìn xuống dưới, ép chặt lấy cơ thể anh, giống như đang bám vào một lò luyện lớn, một giây sau cô sẽ biến thành thép, “Nói xem anh yêu em ở điểm nào?”.
“Yêu...”
“Không được nói trăng sao.”
“Được. Yêu... yêu tình cảm thuần khiết từ chính trái tim em, thứ tình cảm yêu thương chân thành mà em luôn dành cho những người bên cạnh em”, anh tiếp tục mơn trớn bên môi cô, giọng nói như đi vào mơ hồ, “Càng khó có được càng đáng quý”.
... Tiếng lòng cô thổn thức: Mình tốt đến vậy sao?
“Lần đầu tiên thấy em như nổi khùng là ở cổng phía nam trường, có mấy cô gái đang cãi nhau, em liền lao tới cho nguyên cái bạt tai. Khi đó anh còn lắc đầu, thầm nghĩ đồ ranh con sao dã man đến vậy, về sau mới biết Ninh Tiểu Nhã bị người ta bắt nạt. Mãi sau này, hai người Tiểu Ngũ cãi nhau, em cũng thế, giống gà mẹ bảo vệ gà con, tóc tai dựng ngược không nói câu nào liền lao tới”, môi anh rõ ràng còn đang tủm tỉm cười, nhưng ánh mắt nghiêm túc hơn bao giờ hết, “Anh yêu tính cách của em, với...”, anh cúi đầu hôn lên ngực cô, “Trái tim rộng lớn như thế này, trái tim có thể chở che cả thế giới”.
Cô vuốt mái tóc anh, đôi mắt ươn ướt: “Em tốt đến thế sao?”.
“Tâm My, em còn tốt hon cả những gì an