Thái Hậu Mười Lăm Tuổi - Phần 2
Tác giả: Bộ Vi Lan
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1341783
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.
anh đang chào đón em không?”.
Hà Đông nói em gái họ Hà nhà mình không chào đón thì chào đón ai. Một vị sư huynh đứng bên cạnh tiện thể chêm lời: “Bí đao, cậu thiên vị nhé, lúc mình vào đâu có thấy cậu nhiệt tình thế này, hóa ra là người một nhà”.
Người khác cũng cười: “Bí đao ra ngoài mấy năm, lúc về lăn lộn lếch tha lếch thếch, tiểu sư muội của chúng ta cũng đã trở thành đại mỹ nhân, thế chẳng phải...”.
Hà Đông chặn ngay: “Nói gì thế? Tiểu sư muội giờ đã có chủ, các cậu đứng ra xa chút dùm, cảnh cáo trước các cậu đấy”.
Tâm My nhảy cẫng lên: “Sư huynh em đang chuẩn bị biến hôm nay thành một buổi coi mặt, các anh đừng phá hỏng kế hoạch của em đấy nhé!”.
Bốn người bọn họ cười nói rồi cùng bước vào, phòng lớn đã chật kín người. Tâm My lướt nhìn thấy có mấy người cùng cấp, còn có mấy người trong đội bóng rổ của Hà Đông, trông rất quen. Ngó lại lần nữa, người ngồi tít sâu phía trong đang mỉm cười nhìn cô, đó là Kiều Tiểu Tuyết.
“Tâm My”, Kiều Tiểu Tuyết đưa tay ra chào.
Da mặt cô không dày, vả lại không phải không biết nhục nhã. Nhưng với tất cả hành vi của con người này, ngoài việc núi thinh nhìn trời cô chẳng có bất cứ phản ứng nào khác, định nói tôi ngồi cùng với anh em cùng khóa.
Hà Đông hỏi: “Hai người quen nhau? Thế mà không nghe thấy em kể có quen hoa khôi của khoa Trung văn, thế thì tốt, ngồi cùng đi”, rồi khẽ cất tiếng hỏi, “Cô ấy làm chị dâu em được không? Trước đây không thèm liếc mắt đến anh em đâu”.
Tâm My vừa nghe liền nở nụ cười trên mặt, vì trước đây anh là học sinh nghèo, giờ anh như ông tướng vào làm quản lý cho An Thành, đương nhiên phong thái của anh khác trước rồi. Cô vỗ vai sư huynh tỏ vẻ thương tiếc, Hà Đông còn tưởng cô động viên, mặt mày rạng rỡ, Tâm My càng buồn cười.
“Tâm My, mẹ nuôi vẫn khỏe chứ? Mấy hôm trước có tới thăm mẹ nuôi, mẹ nói cô đi Quý Tây, ở đó vui không? Chắc ở đó là đất chó ăn đá gà ăn sỏi.”
“Khỏe”, Tâm My chỉ một chữ trả lời luôn hai câu hỏi của cô ta, rồi ngoái đầu sang chào hỏi người ngồi bên cạnh.
Bị coi khinh, nét mặt Kiều đại tiểu thư có phần biến sắc.
Tâm My như nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói: “Người dân vùng sâu vùng xa hiền lành chất phác, có vài người không hiểu được chuyện đó. Đúng rồi, Kiều Tiểu Tuyết, bác sĩ Tôn của cô đâu?”.
Kiều Tiểu Tuyết liếc một vòng quanh mấy chiếc bàn của Hà Đông, bình thản nói: “Bác sĩ Tôn chỉ là bạn bè thôi, Tâm My sao cô dễ hiểu lầm người khác như vậy”.
Hiểu lầm? Tâm My cười khẩy, nếu không phải trông thấy cô ta lập cập chạy tới bệnh viện đón người ta tan làm, Hà Tâm My cô cũng tin cô ta là băng thanh ngọc tiết chắn không lại con ruồi Tôn Gia Hạo đang vo ve bên cạnh.
“Đúng rồi, quên mất kinh tế thị trường phải chờ giá cao.”
Tiểu Tuyết lạnh mặt, ánh mắt nhìn Tâm My từ trên xuống dưới, “Cũng phải xem có giá mới để cao chứ”.
Mẹ kiếp, có cái mặt đẹp đánh đâu thắng đó, chân lý bất biến hàng nghìn năm nay. Tâm My điên cuồng: Trần Uyển sao vẫn chưa tới? Còn chảnh chọe hơn mình!
Ngồi cùng bàn với mấy anh chàng trong đội bóng nghe kể về thành tích huy hoàng của đội bóng rổ Học viện Quản lý ngày trước ai nấy đều rôm rả, còn có người sau khi tốt nghiệp tới làm ở ngân hàng thương nghiệp, ngày trước khi còn trong ban tài chính Tâm My cũng có quen người vợ mới cưới được nửa năm của anh ngồi ngay bên trái, hỏi mới biết hóa ra là làm ở nhật báo, Tâm My càng lúc càng hào hứng, hoàn toàn quên Kiều Tiểu Tuyết ngồi bên phải.
Lúc Trần Uyển và Tần Hạo tói, bữa tiệc cũng sắp bắt đầu, cặp đôi vốn dĩ đi đâu cũng áp đảo, xuất hiện sau cùng hiệu quả lại càng bất ngờ. Tần Hạo đức lang quân phong độ lịch lãm, bình thường phong cách xí ngầu, vì giữ thể diện cho vợ nên giờ gặp ai cũng mỉm cười lịch lãm. Trần Uyển trang điểm nhẹ nhàng càng nổi bật vẻ đẹp rạng ngời, bộ lễ phục màu đen ôm lấy cơ thể long lanh sáng lạn, đứng bên cạnh Tần Hạo, quả là đôi Kim đồng Ngọc nữ.
Tâm My liếc nhìn gương mặt sầm sì của Tiểu Tuyết, cố giấu miệng cười, tưởng trên đời này chỉ có mình cô sở hữu gương mặt đẹp chắc?
“Tâm My, thầy Tống chưa tới?” “Bà chị dâu” bên cạnh Tâm My đứng lên nhường chỗ cho Trần Uyển.
“Anh ấy không tiện đi.”
“Lão Tống có cơ hội này mà không tới ra mắt ư?”, Tần Hạo nháy mắt với Tâm My.
Tâm My hơi đỏ mặt: “Tần chuột cống, anh đừng rỗi hơi cắn, tôi không tha cho anh đâu”.
Đang nói thì từ sau, Kiều Tiểu Tuyết cất tiếng: “Tiểu My, bạn học của cô sao không giới thiệu cho mọi người biết?”.
“Khỏi cần giới thiệu, hoa khôi của chúng tôi đã ngồi đây coi như quen biết nhau. Chị Tiểu Tuyết à, nghe đâu học viện chị đang phân khoa, mà Trần Uyển vốn là người không thọc mạch chuyện người khác, hai bông hoa các người chắc không chạm mặt nhau đâu.”
Trần Uyển nghe tên của Tiểu Tuyết thì làm ra vẻ như sét đánh ngang tai, vẻ mặt Tiểu Tuyết lúc này mới khá hơn ít nhiều.
Cái gọi là buổi gặp mặt bạn học chẳng qua cũng chỉ là tiệc khoe khoang, ai nấy đều thoải mái nói về công việc của mình. Tiểu Tuyết hỏi tới công việc của Trần Uyển, Trần Uyển khiêm tốn mỉm cười, nói mình chỉ là bà nội trợ, ở nhà