XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341784

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1784 lượt.

h nói”, anh nắm lấy bờ vai, ánh mắt tò mò, “Thường ngày anh vẫn nghĩ, người duy nhất có thể tổng hòa bản năng đàn bà của phụ nữ và nét ngây thơ của con gái chỉ có mình em, tại sao chẳng có ai phát hiện ra?”.
“Em nói rồi, người có mắt nhìn đâu có nhiều.”
Anh cười: “Cũng không nhiều. Anh đợi em tìm được người thích hợp hơn nhưng đợi tận mấy năm sau vẫn không thấy, cuối cùng anh không khách khí nữa mà lao tới”.
Cô bĩu môi: “Đợi thêm mấy năm nữa em cũng không sợ, em còn đầy thời gian”.
“Em có thời gian nhưng anh không có, cứ nhìn Đậu Đinh anh lại tưởng tượng ra bảo bối của em trông như thế nào, không biết có là đại vương ngủ lười tham ăn, tóc tai bù xù vẫy cánh tay béo ú mặt đầy ga tô hay không”, anh vừa nghĩ vừa cười.
Thư Ngu sẽ cố gắng cố gắng hơn nữa, cuối năm có cái, tới mùa thu năm sau sinh con là vừa, không nóng không lạnh, ở cữ cũng dễ hơn...
Tâm My nhớ lại câu nói của bác gái, đỏ mặt ra vẻ tức giận: “Anh dỗi hơi nghĩ đến con em làm gì? Tự sướng thì nghĩ đến cái khác ấy”.
“Anh không mất sức liệu em có con được không? Đừng nói linh tinh, để anh làm việc.”
Tâm My rít lên: “Đừng cắn em”.
Anh đổi cắn sang hít hà, Tâm My nhắm nghiền mắt không dám nhìn. Nhưng nhắm mắt lại rồi, xúc giác mỗi lúc một nhạy cảm, bàn tay anh đang du ngoạn khắp cơ thể, hơi thở anh chạm vào da thịt cô...
“Tống cá trê... Nhột quá.”
Nụ hôn vang lên thành tiếng di chuyển dần xuống dưới như đáp lời. Cô toan đưa tay che bụng dưới nhưng anh đã nhanh hơn một bước hôn xuống đó, rồi trở lại chỗ eo.
“Buồn...”, cô muốn ngăn anh lại, cất tiếng nghe như van lơn, ấp a ấp úng, “Buồn...”.
“Thế này cũng buồn?” Anh từ đâu trở lại bỗng hôn lên môi cô, cơ hồ nuốt tiếng cô kêu cứu vào trong rồi đồng thời bàn tay anh vươn đến nơi thầm kín nhất.
“Ư ư”, miệng cô miễn cưỡng phát ra thành tiếng, đầu lưỡi bị anh cuốn lấy, tất cả cảm xúc lúc này như hội tụ nơi bàn tay anh, còn cô đang lắng mình tận hưởng. Cô tránh được cái hôn của anh, mếu máo: “Tống cá trê, hình như em lại, lại đến kỳ”.
“Không đâu”, anh không nhịn nổi cười, cắn nhẹ lên đôi tai, “Ranh con, anh đang giúp em chuẩn bị”.
Cô có vẻ không thoải mái, Tống Thư Ngu nhìn theo ánh mắt cô xuống dưới, cảm xúc dâng trào, “Hơ, là...”.
“Tống cá trê, chỗ đấy của anh xấu thế!”
Đã từng được thấy trong phim A, từng được thấy trong sách giáo dục giới tính, nhưng tận mắt chứng thực, Tâm My bị hoàn toàn bất ngờ.
Tống Thư Ngu có vẻ còn thê thảm hơn cô, chau mày hỏi: “Xấu lắm à?”.
Cô bưng mặt: “Nhìn mẫu vật rồi được chưa? Nhưng mà như củ cải thế... Không được đâu, nó lấy mạng em mất”.
Lúc này anh mới thả lỏng, “Ngốc ạ, chỉ cần củ cải không to bằng đầu trẻ con là được”.
“Nhưng”, cô liếc nhìn lần nữa, rồi thở dài “Người anh gầy thế này, thịt dồn hết vào chỗ đó rồi phải không?”.
“Đây là lời khen mà anh thích nhất trên đời đấy.”
Anh cười vẻ đắc ý, cậu em có vẻ cũng đắc ý ngỏng dậy.
Tâm My toát mồ hôi: “Ôi má ơi, nó còn biết cử động”.
Gương mặt Tống Thư Ngu nghiêm nghị, đôi vai co lại, đoạn nói: “Nhắm mắt lại, sau này em từ từ nghiên cứu, còn bây giờ...”.
Trước khi anh tiếp tục nhẹ nhàng mơn trớn, cô rì rầm điều gì đó rồi để mặc mình chìm đắm trong nụ hôn cùng sự thăng hoa như sắp biến thành bong bóng.
“Tâm My.”
“Ừ”, ánh mắt cô mơ màng, một giây sau đồng tử co lại, “Đừng, đau...”.
Tống Thư Ngu kịp thời dừng lại khi tiếng la thảm thiết của cô phát ra: “Hu hu, đau quá...”.
“Đau lắm không? Cố chịu một chút được không?”, anh khẽ hôn lên giọt nước trên khóe mắt, lúc cô gật đầu anh dần dần nhướn người, “Thả lỏng, Tâm My, thả lỏng, đừng đá anh”.
“Hu hu hu, đau lắm, đau thật mà.”
“Ngoan nào, bé gấu, cục cưng”, mồ hôi trên trán anh rơi xuống, hòa cùng giọt mồ hôi trên cơ thể cô, “Chỉ đau lần này thôi”.
“Tống cá trê, đừng lấy mạng thế này, thêm lần nữa, hu hu, tôi sẽ tiêu diệt anh. Hu hu...”






Yêu anh là niềm hạnh phúc lớn nhất đời em
“Cho hỏi, ai là Hà Tâm My?”
Hà Tâm My quệt nước miếng trên mép, vừa ngẩng đầu đã ngập trong biển hoa. Cô định thần, mình đang mơ phải không vậy trời?
“Cô là Hà Tâm My?”
Cô nhìn trái ngó phải, ngoài bó hồng vàng siêu lớn trước mặt cô chẳng thấy ai đang nói chuyện cả.
Á á á á... Hà Tâm My lao đến che màn hình nhưng không kịp.
[JMS, lại đây xem... Phổ biến kiến thức lần đầu làm chuyện ấy'> [JMS là viết tắt của … tức là các chị em'>
Buổi trưa tranh thủ xung quanh không có ai, đang định lý luận kết hợp thực tiễn ôn lại một thể, kết quả ngủ quên mất, thế rồi...
Tâm My mếu máo: “Chị Đỗ”.
Chị Đỗ ghé mặt càng lúc càng gần, mặt Tâm My càng lúc càng nóng.
“Đợi tôi nhìn cho kỹ cái đã, lông mày nở...”
“Vâng, tối hôm qua vừa đi tỉa lông mày.”
“Hai má ửng hồng.”
“Điều hòa không đủ lạnh.”
“Mắt đen láy.”
“Đương nhiên, tối hôm trước bị chỗ báo cáo về Quý Tây làm cho tàn tạ, tối qua...”, bị Tống Thư Ngu làm cho tàn tạ.
“He he, tối qua làm sao? Xem ra đã...”
Tâm My ôm đầu, kinh hãi hỏi: “Thật là nhìn r