Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Bộ Vi Lan

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1341791

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1791 lượt.

! Vì hai cái cánh gà mà em đã phải bán mình rồi, không đâu!”
Lúc ăn cơm cô oang oang kể về những gì mắt thấy tai nghe trong suốt mười ngày, Tống Thư Ngu thỉnh thoảng tủm tỉm hỏi vài câu, cuối cùng mới nói cô gầy đi.
Tâm My mừng rỡ ngoác miệng cười, dừng đũa nói: “Vậy em không ăn nữa, chẳng dễ gì mới có chút thành tích. Gầy thật không? Đừng vì để em vui mà nói thế đấy”.
Tống Thư Ngu nghiêm chỉnh gật đầu: “Thật! Xem ra áo cưới phải sửa vào mấy phân”.
Cô ngớ người: “Áo cưới gì?”.
Anh chỉ cười không nói.
Về tới nhà mới phát hiện hóa ra lúc cô bận Tống Thư Ngu cũng không được rỗi, thực đơn tiệc cưới của mấy khách sạn lớn nhất ở Tế Thành đã được lên danh sách, lịch trình trăng mật và công việc cần chuẩn bị cũng đã được sắp xếp, các phương án trang trí phòng cưới, từng thứ một đều phải đưa cô duyệt, còn cả bản thảo thiết kế áo cưới.
Tống Thư Ngu giúp cô khép miệng lại: “Không nhờ có Tiểu Uyển giúp, anh cũng chẳng biết phải bắt đầu từ đâu, tiệm áo cưới cũng do cô ấy giới thiệu, làm thủ công nên ít nhất phải mất một tháng”.
Hóa ra còn có đồng lõa!
Anh giở bản thảo trên tay cô: “Bộ này anh nhìn còn được”.
Thiết kế cổ chữ V xẻ sâu đơn giản, nửa thân trước ôm sát, nửa thân sau chiếc váy dài chạm đất bằng ren có đính kim tuyến. Đây là của cô?
“Giờ chỉ thiếu mỗi sự đồng ý của bố mẹ em.”
Tâm My chớp mắt liên tục, vùng vẫy trong tưởng tượng rằng đây chỉ là mộng ảo, thế này coi như xong? A a a a, nửa đời còn lại của cô được định đoạt thế này sao?
Cô nhảy lên giường trốn: “Mấy hôm rồi em không ngủ được, đầu óc không minh mẫn. Đợi em ngủ một giấc rồi bàn sau”.
Anh như hình với bóng: “Được đấy. Em không có ở đây, mười ngày nay anh cũng không ngủ được”.
“Đi ngay, anh ra phòng khách ngủ”, cô vội tung cú Phật Sơn vô ảnh cước.
Tống Thư Ngu thoắt cái né được, nhanh tay tóm cặp giò, nhấc bổng nửa người cô lên cao, “Ranh con, em định trốn đến bao giờ?”.
Hai tay Tâm My túm lấy ga giường, hai chân giãy giụa nhưng không tài nào hất ra được, đành đấm giường kêu cứu.
“Lúc nào đây?”, anh cười nham nhở.
“Thả em ra trước rồi từ từ nói chuyện, á á á...”, chỉ còn mỗi đầu gác cạnh giường, “Tống cá trê, nhanh lên nhanh lên, thật đấy, em đảm bảo, em thề đảm bảo trước cân nặng của mình! Thả em ra mau!”.
Anh mặc kệ: “Thời gian chính xác?”.
Hu hu, máu lên não máu lên não.
“Đợi em sắp chữ xong đã, Quốc khánh còn phải làm buổi quyên góp trước quảng trường Nhân Dân. Làm xong hai việc đó em sẽ trần tình lại với mẹ.”
Đôi chân vừa giành được tự do, còn chưa kịp đạp trả để báo thù, anh đã lao tới cởi phăng áo, ép chặt lấy cô như hổ đói vồ mồi: “Nói rồi đấy nhé”.
“Rồi rồi, hu hu...”
Tay anh đặt lên ngực cô, khiến toàn thân bỗng chốc rúm lại, cô van xin: “Tống cá trê, thực sự em rất buồn ngủ, hai đêm rồi không tài nào chợp mắt”.
Anh dừng lại, nụ hôn đã chuyển lên đôi gò má: “Vậy ngủ đi, anh ôm em thế này cũng được”.
Tâm My thở phù phù dần trở lại trạng thái bình thường, ngón tay nghịch ngợm dưới cằm anh, vẻ khó xử: “Thật ra, em hơi sợ, chuyện đó không dễ chịu như mọi người vẫn nói”.
Vẻ tự tin của Tống Thư Ngu gần như bị câu nói này của cô tiêu diệt, trợn mắt nhìn cô: “Không dễ chịu?”.
“Phải, à không phải... Không phải không dễ chịu, ý em nói về sau, phần trước không đến nỗi.”
Thảo luận với người khác giới về chuyện này? Tâm My vô cùng khâm phục độ mặt dày của mình, “Hôm đó anh đã tìm được đúng chỗ chưa? Hay lâu rồi không làm nên quên?”.
Tống Thư Ngu méo mặt: “Sỉ nhục tài năng của anh?”.
“Rõ ràng có người vào nhầm cửa”, Hà Tâm My kiêu ngạo vùi dập, vô cùng rầu rĩ, “Hay vì em nhiều thịt nên dày hơn người khác? Trong truyện đều nói chỉ một lần thôi là đạt cực khoái, tại sao em không thấy?”.
Anh trợn mắt nhìn cô như đang quan sát một con quái vật, sững người mất mấy giây, rồi thở dài thảm hại: “Ngủ đi, ngủ dậy chúng ta sẽ thảo luận sau”.
Hà Tâm My rất có tinh thần nghiên cửu: “Hay chỗ đó cũng giống như da mặt theo năm tháng cũng giảm dần...”.
“Hà Tâm My, ngủ đi! Ngủ dậy rồi chúng ta sẽ tìm ra chỗ chuẩn sau!”
Ặc? Cô vừa nghe lập tức nhắm mắt ngáy khò.
Trong mơ cô nghe thấy tiếng chuông: “Tống Thư Ngu, điện thoại anh kêu”.
Anh cũng nửa tỉnh nửa mê: “Là của em”.
“Em tắt máy rồi, là của anh.”
“... Là chuông cửa.”
Cô đẩy anh, “Ra xem xem là ai, ầm ĩ quá.”
Đầu anh ghé sát bên má cô, thì thầm: “Mặc kệ họ, ngủ tiếp đi”.
Cô uốn mình nép vào lòng anh. Chuông cửa dừng mấy giây lại tiếp tục kêu lên. Lần này, bấm liên hồi không ngừng nghỉ.
“Mẹ kiếp, ai mà vô duyên thế!”, cô tỉnh hẳn, nhìn đồng hồ báo thức đã mười hai giờ, “Tống Thư Ngu, mau dậy ra xem ai”.
Anh lim dim mắt ngồi dậy tìm dép, một chiếc lúc đùa nhau không biết đã bay đi đâu. Anh lẩm bẩm một tiếng rồi sau đó chân đất bước ra.
Tâm My không nghe thấy tiếng lão Tống nói chuyện, bụng nghĩ chắc ai đó bấm chuông nhầm, hoặc trẻ con nhà ai nghịch ngợm. Cô tiếp tục ôm gối ngủ của anh ngáy khò khò. Nghe tiếng bước chân, cô mơ màng nói: “Gối ôm không thích bằng ôm anh, Tống cá trê, mau lạ