XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341829

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1829 lượt.

h không khỏi bật cười. Điện thoại di động đổ chuông, Chu Tự Hoành nhìn màn hình, buồn cười nhìn cô mấy giây, mới đi ra ngoài nghe điện thoại
Hựu An mở rương hành lý ra, bắt đầu thu dọn quần áo của mình. Tay chạm vào mấy thứ đồ lót được gấp chỉnh tề, mặt không khỏi nóng lên, da mặt của người đàn ông này thật sự rất dày.
Cô kéo tủ treo quần áo âm tường trong phòng ngủ ra, tủ treo quần áo rất lớn, quần áo bên trong lại không nhiều, cơ hồ đều là quân trang. Cô đem quần áo của mình treo vào, toàn bộ quân trang trong tủ xen lẫn với quần áo của cô, lớn, nhỏ, đơn điệu, phức tạp, nghiêm túc, thoải mái...... Quần áo của hai người sắp chung một chỗ, liền giống như lúc ghi danh ban ngày, cảm giác cô bị anh ôm vào trong ngực, vừa mâu thuẫn lại thích hợp.
Cửa phòng ngủ chợt bị đẩy ra, Hựu An không khỏi nghiêng đầu, Chu Tự Hoành nói: "Vợ à, anh đi ra ngoài một chuyến, lát nữa sẽ trở lại, trong nhà liền giao cho em." Nói xong, xoay người đi ra.
Hựu An sửng sốt thật lâu mới thích ứng việc trong nhà chỉ còn sót lại mình cô. Nhà...... Chín năm rồi, kể từ khi ba qua đời, hôm nay cô lại có nhà, nhà của Hứa Hựu An, cái nhà này là Chu Tự Hoành cho cô.
Cô đứng lên đi tới bên cửa sổ, phía nam phòng ngủ toàn là cửa sổ sát đất thủy tinh. Từ tầng mười lăm nhìn xuống, dòng xe biển người cũng trở nên nhỏ như đàn kiến. Trời chiều nhiễm đỏ phía chân trời, lần đầu Hựu An phát hiện, nơi đô thị tràn ngập khói xe cùng huyên náo này, thì ra cũng có thời khắc xinh đẹp, sáng lạng như thế.
Cô ngẩn người nhìn trời chiều chậm rãi rơi xuống nơi xa, chợt nhớ tới một câu nói kinh điển: "Hôm nay đã quá khứ, ngày mai mặt trời còn có thể dâng lên...... Tựa như cuộc đời của cô......
Không biết bao lâu, cho đến khi trời chiều hoàn toàn biến mất, sau lưng chợt vang lên giọng nói ôn hòa mà quen thuộc, Chu Tự Hoành dán vào bên tai của cô, nhỏ giọng nói: "Vợ à, em nghĩ gì thế?"
Hứa Hựu An lắc đầu một cái, Chu Tự Hoành xoay người cô lại, cúi đầu nhìn kỹ cô hồi lâu, chợt ấn cô vào trong lòng mình, âm thanh trở nên có chút khàn khàn: "Tiểu nha đầu, đừng dùng thứ ánh mắt này nhìn anh. Dù gì chồng em cũng là người đàn ông đói bụng 36 năm, không nhịn được chút hấp dẫn nào
Mặt Hựu An đỏ lên, bị anh ôm chặt vào trong ngực như vậy, bị hơi thở ấm áp của anh bao lấy. Cái loại ấm áp cùng yên bình đó làm cô không tự chủ được mà quyến luyến. Cô hít sâu một hơi, giống như có một mùi thơm nhẹ nhàng mơ hồ xẹt qua chóp mũi, cẩn thận ngửi lần nữa, lại chỉ có hơi thở của anh, mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt cùng mùi gỗ thông, có cảm giác đậm đà.
Hựu An đẩy anh ra vuốt vuốt mũi, ngẩng đầu nhìn anh: "Anh đi đâu?" Chu Tự Hoành cười: "Nhà một chiến hữu xảy ra chút chuyện, anh vội sang giúp một chút." Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn đồng hồ: "Đi thôi! Em còn chưa gặp em trai anh nhỉ?"
Hựu An chợt mở to hai mắt: "Anh có em trai?" Chu Tự Hoành bất giác buồn cười: "Chỉ là, hình như tiểu tử kia không thích gặp em lắm." Hựu An chợt có chút khẩn trương: "Tại sao?"
Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn chóp mũi ngước thẳng lên của cô: "Bởi vì anh trai cậu ta kết hôn, bia đỡ đạn sẽ không còn. Anh là đối tượng bị Thái hậu nhà anh bức hôn, có anh ở đằng trước làm lá chắn, tiểu tử này cũng thoải mái vài chục năm rồi." Hựu An chợt nhớ tới ánh mắt Chu phu nhân nhìn cô, bất giác nở nụ cười.
Đến khách sạn, Chu Tự Hoành đi đỗ xe, Hựu An đứng ở bậc thang khách sạn chờ. "Hựu An!" Giọng của Giang Đông từ phía sau truyền đến, Hựu An quay đầu lại, đã nhìn thấy Giang Đông đi ra từ cửa khách sạn, trong tay cầm túi xách của cô. Trong nháy mắt, Hựu An co quắp lại, cũng nhanh chóng cúi đầu, giống như cho tới hôm nay, cô cũng không biết nên đối mặt với Giang Đông thế nào.
Giang Đông đứng trước người cô hồi lâu, Hựu An dường như nghe anh thở dài khe khẽ. Giang Đông đem túi xách nhét vào lòng cô, chỉ cứng rắn nói: "Nếu là người do chính em lựa chọn, nhớ phải hạnh phúc cho anh! Nói với Tự Hoành một tiếng, trong doanh trại của anh có chuyện, anh đi trước."
Hựu An sững sờ nhìn bóng dáng của Giang Đông biến mất khỏi tầm mắt cô. Không biết có phải vì gió đêm cùng ánh đèn hay không, mà Hựu An cảm thấy cái bóng lưng từ từ đi xa đó, nhìn qua có mấy phần cảm giác hiu quạnh.
"Vợ à, nhìn gì xuất thần như thế? Chồng em tới cũng không biết." Hựu An hồi hồn, Chu Tự Hoành sờ sờ mặt của cô, có lẽ do đứng ở đầu gió, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi lạnh.
Hựu An nói: "Giang Đông mới đi ra, nói trong doanh của anh ta có chuyện, bảo em nói với anh một tiếng." Ánh mắt Chu Tự Hoành hơi lóe lên, trong lòng lại vô cùng rõ ràng. Mặc dù đêm đó Giang Đông nói rất tự nhiên, hành động rất đáng mặt đàn ông, nhưng vẫn chưa chân chính buôn
g tay. Ở mọi phương diện hai người thật giống nhau, đều nhận thức đúng một con đường liền chạy tới mục tiêu đã định. Chấp nhất, kiên định là phẩm chất tốt của quân nhân, nhưng trên một số phương diện, lại không phải là chuyện tốt.
Suy bụng ta ra bụng người, một người đàn ông yên lặng quan tâm một cô gái nhỏ, từ mười lăm đến hai mươi bốn tuổi, suốt chín năm. Nếu một sớm một chi