Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341833
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1833 lượt.
ều có thể buông xuống, vậy thì không phải là người, huống chi đó là Giang Đông.
Bởi vì nhân tố gia đình, trong xương Giang Đông có loại cố chấp còn lớn hơn Chu Tự Hoành. Cũng chính vì tính cách này, khiến cuối cùng anh phải mất Hựu An, thậm chí cho tới bây giờ, Hựu An cũng không biết Giang Đông thích cô.
Chu Tự Hoành tự nhiên sẽ không làm gà mẹ nhắc nhở Hựu An. Hôm nay, nha đầu này là vợ anh! Giang Đông bỏ lỡ, lại có lợi cho anh, miễn cưỡng cũng coi như phù sa không chảy ra ruộng ngoài!
Chu Tự Hoành vuốt vuốt sợi tóc Hựu An bị gió phất loạn, cúi đầu nhìn kỹ cô hồi lâu mới nói: "Chuẩn bị xong chưa?" "Chuẩn bị cái gì?" Hựu An ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt Chu Tự Hoành lấp la lấp lánh, giống như hòa tan cùng ánh đèn, có cảm giác sáng chói.
Chu Tự Hoành nhẹ nhàng thốt ra mấy chữ: "Mẹ em!" Hựu An không được tự nhiên cắn cắn môi, quan hệ mẹ con cô đã hỏng bét chín năm nay, cũng không có chút dấu hiệu cải thiện nào. Mà trường hợp hôm nay, Hựu An rất rõ ràng, cô không thể tùy hứng giống như trước đây, dù sao cô phải nể mặt mũi cha mẹ chồng. Cha mẹ chồng đối xử với cô rất tốt, mọi chuyện đều theo ý của cô, cô cũng không thể quá không hiểu
Hựu An nhẹ nhàng gật đầu, Chu Tự Hoành cúi đầu in một cái hôn lên trán cô: "Cô gái ngoan, chúng ta vào thôi!" Phì…, một tiếng cười nhẹ truyền đến, Hựu An cùng Chu Tự Hoành đồng thời nghiêng đầu, chỉ thấy ở hành lang khách sạn theo phong cách Châu u có một người đàn ông đứng thẳng, không biết đã đứng bao lâu, hình như không phải mới bước ra.
Mặc một áo thun caro trắng, bên dưới là quần âu màu sậm, trên vai khoát một cái áo lông mỏng màu đen, ngũ quan tương đối xuất sắc, vừa nhìn chính là loại đẹp trai giàu có điển hình. Trên ngón tay đang kẹp một điếu thuốc, cười như không cười nhìn bọn họ, một chút ý tứ kiêng dè cũng không có. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An loáng một cái liền đỏ ửng.
Việc anh trai kết hôn đối với Chu Tự Hàn mà nói, là một tin tức sánh ngang với bom nổ. Đột nhiên chạm mặt chị dâu nhỏ, tin tức đó liền thăng cấp lên thành bom nguyên tử nổ.
Chu Tự Hoành đoán không sai, việc Chu Tự Hàn xác thực không muốn nhất chính là anh trai kết hôn. Một khi anh trai trở thành hoa thơm có chủ, thì sau này, mỗi khi Chu gia lâm vào nước sôi lửa bỏng liền đến phiên anh. Đúng như câu ‘ai chết cũng được chỉ cần ta không chết’, trước kia có anh cả Chu Tự Hoành độc thân chống trước mặt, Chu Tự Hàn có thể đường hoàng thoải mái.
Dạo này, loại phụ nữ nào mà nơi phồn hoa không có, sao phải nghĩ luẩn quẩn về hôn nhân, gắn bó với một người phụ nữ cả đời? Chu Tự Hàn nghĩ đến là cảm thấy nhàm chán. Nhưng mà anh và anh trai không giống nhau, anh trai anh ‘trong như nước’, 36 năm, chưa từng thấy bên cạnh có bóng dáng một phụ nữ nào. Trước kia chỉ có một nha đầu của Giang gia, nhưng sau khi thổ lộ bị anh trai anh cự tuyệt, chạy đến nước Mĩ lại xảy ra tai nạn xe cộ mà chết rồi.
Từ đó cứ nhìn anh trai từng bước từng bước đi tới hôm nay, người đàn ông do đánh trận và khói thuốc súng trui luyện ra, có ý chí cứng như sắt thép, không giống loại công tử nhàn nhã yếu nhược như anh. Mặc dù hai người là anh em ruột không thể giả.
Chu Tự Hàn đã từng giống như Thái hậu nhà bọn họ, hoài nghi có phải anh trai có tật xấu sinh lý gì hay không, không cưới vợ là bình thường, nhưng đến cả phụ nữ cũng không có thì hơi biế
Đề tài này, hai anh em từng cùng ngồi tán gẫu với nhau. Lời của anh trai anh lúc đó, bây giờ Chu Tự Hàn còn nhớ rõ, anh trai nói: "Chuyện như vậy chỉ là khoái cảm nhất thời, sau đó không biết sẽ có bao nhiêu phiền toái, phụ nữ là loài động vật phiền toái nhất trên thế giới."
Thật ra Chu Tự Hàn cũng rất hiểu lời của anh trai, nhưng mà đối phó phụ nữ cũng có phương thức không phiền toái. Chỉ là anh trai là quân nhân, không có nhiều thời gian cùng tinh lực để kết giao với phụ nữ. Trong cuộc sống của anh trai anh, huấn luyện và nhiệm vụ chiếm tỉ trọng vô cùng lớn, không có tinh lực gì dư thừa lãng phí ở trên người phụ nữ.
Thế nhưng những lời đó như vẫn còn ở bên tai, mà lúc này anh trai liền vội vàng xem kết hôn như moden thời thượng: đột nhiên cưới vợ. Khi Thái hậu nhà bọn họ nói với anh, Chu Tự Hàn còn tưởng rằng mình chưa già mà đã nghễnh ngãng rồi.
Hôm nay vừa ra hành lang hút thuốc, đã nhìn thấy anh trai ôm tiểu nha đầu. Cái kiểu dính dính dán dán nhẹ nhàng hết mực, nếu ánh đèn không sáng rỡ, nhìn vô cùng rõ ràng, anh thật cho là mình hoa mắt, đây là anh trai anh sao?
Ánh mắt Chu Tự Hàn lướt qua anh trai anh rơi vào người Hựu An trong ngực anh trai, Chu Tự Hàn càng cảm thấy thật không chân thực. Tiểu nha đầu mặc một bộ váy voan màu trắng kiểu trẻ con, nhìn thế nào cũng quá nhỏ! Mặc dù xinh đẹp, nhưng tuổi cũng quá nhỏ, nhìn giống như sinh viên Đại Học mới ra trường, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng cúi xuống, cũng không có ý ngẩng đầu lên.
Chu Tự Hoành trợn mắt nhìn em trai một cái, ôm bả vai Hựu An giới thiệu: "Chu Tự Hàn, em chồng của em." Hứa Hựu An đỏ mặt ngẩng đầu lên, lí nhí nói: "Xin chào."
Chu Tự Hoành cười nhẹ một tiếng, nói: "Hai ngư