Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341882

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1882 lượt.

Còn chưa kịp nói chuyện, Chu Tự Hoành liền cúi người ép tới, nhiệt tình bá đạo chận lại cái miệng nhỏ nhắn của cô, vừa gặm vừa cắn, tựa như con sói đói. Đầu lưỡi tham lam tiến vào, lôi cái lưỡi thơm mềm của cô ra dùng sức hút, hút cho Hựu An ưm ưm hừ mấy tiếng, cho đến khi dùng tay nhỏ bé đẩy anh, cảm giác giống như chú Chu muốn nuốt cô, đầu lưỡi, cổ họng vừa nhột vừa tê dại.
Tin tin tin...... Mấy tiếng còi ô tô phía sau vang lên, Chu Tự Hoành mới miễn cưỡng buông cô ra. Hựu An che ngực, thở từng ngụm từng ngụm, vừa nhìn chằm chằm anh, chút nữa là bị người đàn ông này hôn chết rồi.
Chu Tự Hoành sờ sờ gương mặt của cô, đạp chân ga, xe lao đi. Hựu An thở gấp cho đến khi đều đặn mới hỏi: "Không phải anh nói thứ sáu mới có thể về sao?" Ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lóe, rơi vào trên đùi trắng noãn của cô, hỏi một đằng trả lời một nẻo: "Sao không có ống quần?"
"Cái gì mà ống quần?" Hựu An nghi ngờ nhìn anh, Chu Tự Hoành chỉ bắp đùi trắng non mềm của cô bĩu bĩu môi: "Vợ à, chớ giả bộ ngu với chồng của em, anh nhớ là sáng sớm em mặc quần dài, sao bây giờ lại ngắn mất một đoạn."
Mặt Hựu An đỏ lên, liếc anh một cái: "Mới vừa rồi cùng Giai Kỳ đi dạo phố, em thử cái quần short này một chút, Giai Kỳ nói đẹp, em liền mặc luôn. Sao vậy, khó coi
Chu Tự Hoành rên lên một tiếng: "Đẹp lắm, sao lại khó coi, chân của vợ anh cũng tiện nghi người khác, sao có thể khó coi......" Hựu An cười hì hì vui vẻ, tuổi đã lớn như vậy còn nói mấy lời này, như ăn dấm ấy.
Chu Tự Hoành liếc thấy vẻ mặt của vợ giống như đang cười nhạo anh, đưa một tay ra đặt trên bắp đùi cô, không quy củ trượt lên trượt xuống: "Vợ à, em cười cái gì? Hả?" Tay càng lúc càng đi lên, đi đến bên trong......
Hựu An vội vàng khép chặt hai chân, kéo tay anh ra, vành tai cũng đỏ, lầm bầm một câu: "Lái xe!" Vừa đúng đằng trước là đèn đỏ, Chu Tự Hoành dừng xe lại, cúi người qua vừa ôm vừa hôn cô, tay cũng không đàng hoàng từ vạt áo của Hựu An với vào lén tháo móc áo lót ra xoa nắn Tiểu Bạch Thỏ mà anh đã nhớ nhung cả ngày.
Hựu An bị anh xoa nắn yêu kiều thở gấp, tay nhỏ bé giãy dụa đẩy anh ra: "Đèn xanh rồi......" Chu Tự Hoành mới thả cô ra, một cước đạp xuống chân ga, lái xe đi thật nhanh.
Vào thang máy, cấp bách k
hông thể đợi đem Hựu An đè vào trong góc, cúi đầu liền đem cái miệng nhỏ nhắn của cô dâu nhỏ nuốt vào trong miệng mình: "Ưmh ưmh ưmh......" Hựu An nắm quả đấm nhỏ đập anh vài cái, đáng tiếc cô không có bao nhiêu sức lực, không làm anh mảy may lay động. Người đàn ông này giống như đói khát nhiều năm, dây dưa lưỡi của cô, dùng sức hút, đem nước miếng trong miệng cô hoàn toàn hút vào miệng nuốt vào bụng......
Chân Hựu An mềm nhũn, Chu Tự Hoành kéo cái mông nhỏ của cô bế lên, chân nhũn ra vừa lúc bị Chu Tự Hoành kéo ra vòng ngang hông mình, đem cô dâu nhỏ dồn vào trong góc thang máy vừa hôn vừa gặm.
Từ miệng nhỏ hôn đến lỗ tai của Hựu, đến gáy rồi đến xương quai xanh, lưỡi trơn trợt mang theo nhiệt độ nóng bỏng, đi qua nơi nào liền đưa tới từng chuỗi run rẩy không tự chủ......
Rốt cuộc miệng Hựu An cũng thoát ra, tay nhỏ bé nhéo thịt anh một cái, nhưng người đàn ông này da dày thịt béo, căn bản là không có phản ứng. Cô thật nóng nảy, dùng sức đẩy cái đầu lớn của anh chôn ở trước ngực mình ra, thở hổn hển nhắc nhở anh: "Camera...... Trong thang máy có Camera......"
Nghĩ đến đây, Hựu An đã cảm thấy mất thể diện, hai người thế nào cũng được, nhưng lại để cho người khác nhìn thì còn ra thể thống gì. Chu Tự Hoành không tình nguyện ngẩng đầu lên, cô dâu nhỏ của anh sắp khóc rồi, hai con mắt to long lanh ngập nước, hết sức quyến rũ, cái miệng nhỏ nhắn ướt sũng một tầng hơi nước trơn bóng, câu dẫn anh không nhịn được muốn thưởng thức.
Chu Tự Hoành cúi đầu lại hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô một chút, nói: "Vợ ngốc, đây là góc chết, quên chồng em làm nghề gì sao, mấy việc này của chúng ta anh có thể để cho người khác nhìn sao? Cho nên, về sau đừng mặc quần ngắn như vậy, tiện nghi cho người khác là không tốt, biết chưa?"
Nói xong, phía dưới đẩy đẩy, người anh em cứng rắn lập tức phấn khởi chỉa vào cọ cọ, Hựu An không khỏi ừ một tiếng. Chu Tự Hoành hài lòng, thang máy mở ra, Chu Tự Hoành liền ôm cô vào phòng, đưa tay cởi giày cô ra, ném trên mặt đất, liền trực tiếp vào phòng ngủ. Đặt Hựu An lên giường, hai tay liền đem áo thun rộng thùng thình của cô cởi ra ném xuống đất. Trong áo thun màu trắng ngà, cô nhóc này mặc áo ngực ren màu đen. Lúc sáng thấy cô mặc như vậy, Chu Tự Hoành liền hận không được ấn cô dưới thân thể, vợ anh quả thật chính là tiểu yêu tinh câu dẫn người......
Chu Tự Hoành kéo áo ngực xuống, hai bàn tay to nắm hai con con thỏ nhỏ, dùng sức vuốt ve, đè ép, ép đến gần nhau, miệng nuốt một miệng thỏ, dùng sức liếm cắn hút, bên này rồi đến bên kia, lưỡi linh hoạt trêu chọc vật hồng hồng kia một chút......
Cả người Hựu An mềm oặt, một tia hơi sức cũng không còn, bị người đàn ông này trêu đùa, đầu nóng lên, thần trí dần lờ mờ, quần short rơi trên mặt đất, ngón tay của anh thăm dò vào trong quần lót, không khỏi khẽ