The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341875

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1875 lượt.

cười một tiếng, hôn cô dâu nhỏ một hớp, nhỏ giọng nói: "Vợ à, cũng muốn anh phải không, nơi này ướt hết rồi......" Nói xong dùng ngón tay khuấy rồi khuấy, truyền đến tiếng nước chảy òm ọp òm ọp......
Hựu An nhắm chặt mắt lại, cả người đều đỏ, cô muốn anh, hơn nữa, thân thể của mình đối với anh căn bản không có một tia chống cự. Chu Tự Hoành chỉ cần vừa đụng vào cô, chân của cô liền mềm nhũn, rất không có tiền đồ, nhưng cô chính là muốn anh rồi, rất muốn rất muốn......
Hựu An chợt mở mắt to mê mê mang mang ra, nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt, hai bàn tay nhỏ bé gắtao chốt chặt cổ anh, kéo anh xuống. Cái miệng nhỏ nhắn in lên môi anh, mềm giọng trả lời: "Ừ, em muốn anh lắm, ông xã, rất muốn rất muốn......"
Cô nhóc này là muốn lấy mạng anh, âm thanh mềm mại yêu kiều này khiến cả người Chu Tự Hoành hưng phấn run cầm cập, cơ hồ nhanh chóng đem quần mình ném ra, đỡ người anh em của anh, rất nhanh liền đi vào. A...... Hai người đồng thời rên lên một tiếng......
Chu Tự Hoành đứng trên mặt đất, nhốt chặt hai đùi trắng mịn của vợ anh, dùng sức chống đẩy, một cái lại một cái, chống đẩy đến khi trước mặt hé căng ra liền kéo trở về, mài đụng nhau, vừa nhanh vừa mạnh......
Hựu An bị anh đẩy vào không nhịn được rên lên, một tiếng cao một tiếng thấp, trong thân thể tự nhiên co rúc lại, căn bản cô không thể khống chế, từ chân cấp tốc kéo lên một cái, khoái cảm gần giống như hồng thủy đánh vào bờ, lên cao đến cực hạn, lại đột nhiên ào xuống......
Hựu An quặp ngón chân, thân thể cong lên, lên đến đỉnh. Trong nháy mắt đầu óc trống không, một lát sau mới nghe Chu Tự Hoành nói: "Cô nhóc vô dụng, chưa gì đã đến, chồng em còn chưa xong đâu......"
Ôm cô lên kéo lên trên đầu gối, bóp chặt eo của cô, đè xuống. A...... Trong nháy mắt cơ thể trở nên nhạy cảm, Hựu An không khỏi rên lên một tiếng......
Chu Tự Hoành nâng mông nhỏ của cô kéo xuống, môi của anh dính vào một bên cổ cô, liên tục tinh tế gặm cắn. Từ cổ dọc theo người tới xương bướm ở bả vai, thậm chí xương sống, lại trở về bên tai cô nhỏ giọng dụ dỗ: "Vợ à, em di chuyển đi, di chuyển, ừ......"
Hựu An không khỏi quay đầu lại liếc anh một cái, hiện tại eo cô mềm đùi cũng mềm, không cử động được...... Chu Tự Hoành khẽ cười một tiếng, đem cô xoay lại để hai người đối diện, tiến vào cô. Môi ngậm miệng thỏ bắt đầu dùng sức gặm cắn, bàn tay nâng cái mông nhỏ của cô lên, dục vọng kịch liệt đứng thẳng chuyển động. Hựu An theo động tác của anh, chợt cao chợt thấp, chợt nhớ tới lần đó cưỡi ngựa...... Á...... Ừ......
Cô dâu nhỏ của anh mất hồn rồi, ánh mắt Chu Tự Hoành lóe lên một cái, nhẹ buông tay, cúi người đem cô vợ đè xuống giường, lật người lại, thẳng tiến. Anh bắt eo thon của cô dâu nhỏ lại nâng lên thật cao, dùng sức đâm vào, tiếng va chạm phành phạch không dứt bên tai. Hựu An xấu hổ không chịu được, hơn nữa thật có chút không chịu nổi, bắt đầu mềm giọng cầu xin anh: "Chú Chu, Chú Chu, ừ...... Ông xã,...... Tha cho người ta có được hay không, đau, người ta đau......"
Hựu An có thói quen, lúc nơi đó khó chịu nói không nên lời, liền kêu đau. Chu Tự Hoành không còn mắc mưu rồi, hơn nữa âm thanh mềm mại yêu kiều này, trên khuôn mặt nhỏ nhắn choáng váng sáng lên hai luồng đỏ ửng, mắt to long lanh nhìn anh cầu xin tha thứ. Nếu cô dâu nhỏ của anh mà soi gương, thấy hình dáng này của cô, sẽ biết chỉ cần là đàn ông đều không thể nào bỏ qua cho cô, dục vọng không chỉ không ngừng lại, còn dùng thêm sức đẩy vào trong......
Hựu An không biết anh muốn giày vò bao lâu, cuối cùng thật sự không chịu nổi uất ức khóc lên. Từng tiếng từng tiếng nức nở khiến Chu Tự Hoành muốn mặc kệ cũng không được, rốt cuộc gia tăng tốc độ. Thời khắc rực rỡ qua đi, Hựu An rốt cuộc cũng được giải thoát, nhắm mắt lại nửa ngày chậm chạp lấy lại sức, trước mắt như nổ đom đóm.
Mặc cho Chu Tự Hoành giúp cô tắm rửa, sấy khô tóc, ôm vào trong ngực cũng không nhúc nhích nổi. Chu Tự Hoành cúi đầu hôn vợ anh một cái, biết tối nay mình có hơi quá. Anh thật sự bị Lưu Đào dọa sợ, cái loại tương lai mờ mịt đó khiến cho anh dù ôm thật chặt cô dâu nhỏ, cũng cảm thấy không quá bền chắc, nên vừa rồi mới hung hăng muốn cô như vậy. Anh cũng là muốn thông qua cách thức này, để có cô sâu hơn chặt hơn. Cô là của anh, anh sẽ không bỏ cô lại. Cho nên, Chu Tự Hoành phải suy tính đến thực tế mà bọn họ phải đối mặt.
Lính đặc chủng Trinh Sát đã từng là lý tưởng của Chu Tự Hoành, anh vốn tưởng rằng, mình có thể vì lý tưởng này mà phấn đấu cả đời. Nhưng anh lại không nghĩ tới là sẽ gặp được Hựu An, sẽ có cô dâu nhỏ như vậy làm anh không bỏ được không buông được. Để có Hựu An ở trước mặt, anh nguyện ý lùi một bước. Dù sao cuộc sống không thể vẹn cả đôi đường, anh đã đồng ý sẽ đối tốt với cô cả đời, với người đàn ông, ‘lời nói gói vàng’. Huống chi, cũng không phải hoàn toàn buông bỏ, chỉ là đổi một khung trời, Chu Tự Hoành anh vẫn là Hùng Ưng bay lượn giữa trời xanh. Anh phải vì tương lai mà tính toán, cô dâu nhỏ của anh yếu ớt, còn có đứa bé của bọn họ, đây là nhà của Chu Tự Hoành anh.
Lúc Hựu