Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.
c.
Giai Kỳ gắp tôm viên bỏ vào đĩa của Hựu An: "Hựu An, không phải là mình nghiêng về phía anh trai Đông, nhưng bạn thật không công bằng với anh ấy. Bạn biết không, mẹ bạn gả cho cha anh ấy cũng không phải là lỗi của anh ấy. Nói không chừng, anh ấy càng không muốn hơn bạn, dù sao mẹ ruột người ta cũng còn sống. Bạn không thể đem bất mãn với mẹ phát tiết trên người của anh ấy. Bạn tự suy nghĩ một chút, bạn đối xử với chú Chu nhà bạn thế nào, ở trước mặt chú Chu nhà bạn, bạn ngoan ngoãn giống con mèo, đến chỗ anh trai Đông cũng là mèo, chỉ là mèo xù lông. Cặn bã như Trần Lỗi rơi xuống mức độ hôm nay đơn thuần là đáng đời, đáng để bạn gây gổ với anh trai Đông sao?" Nói xong, dùng đầu đũa chọc chọc cái trán của cô: "Trong đầu nhỏ của cái người này cả ngày suy nghĩ thứ gì, bị lão chồng nhà bạn cưng chiều riết mà đại não thoái hóa à!"
Hựu An chu chu miệng: "Mình cũng không phải là vì Trần Lỗi, anh ta và Chu Na thế nào cũng không còn quan hệ tới mình nữa. Mình chỉ thấy phiền là Giang Đông quản mình. Chuyện gì cũng không nói với mình liền thay mình quyết định. Từ xưa đã cứ như vậy, căn bản là không tôn trọng mình." Trẻ con gắp trứng tôm trong đĩa lên nhét vào miệng, dùng sức nhai vài cái rồi nuốt xuống, bộ dáng ngây thơ này chọc cười Giai Kỳ.
Giai Kỳ hỏi cô: "Chú Chu nhà bạn chuyện gì cũng hỏi ý bạn sao? Sao mình nhìn không giống, hôm đó trở về có thu thập bạn không?" Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hựu An hơi ửng hồng ưm mấy tiếng, nói: "Việc này không giống nhau."
Tề Giai Kỳ nhìn cô nhăn nhó thì sao mà không hiểu, chắc chắn là bị thu thập từ trong ra ngoài, chỉ là thu thập giữa vợ chồng cũng là một loại tình thú, cô hiểu.
Điện thoại di động của Hựu An kêu lên, Hựu An cúi đầu nhìn nhìn, khóe miệng nhịn
Thật ra Chu Tự Hoành biết mình không thích hợp cưới vợ, hơn nữa còn cưới cô vợ nhỏ như Hựu An. Tính chất công việc của anh quá bấp bênh, Lưu Đào nói một chút cũng không sai, lúc nào cũng có thể nguy hiểm đến tánh mạng. Là loại công việc đi lại trên mũi đao. Nhưng anh nhịn không được, lúc thấy cô dâu nhỏ, không nhịn được liền muốn ôm lấy cô, che chở cô trong lòng mình. Lý trí lãnh khChu Tự Hoành cũng có lúc kích động, kích động muốn có một phụ nữ, đem cô biến thành vật sở hữu của mình. Cái loại khát vọng đó căn bản không cách nào khống chế.
Chỉ là, anh nên vì tương lai của hai người mà tính toán một chút rồi. Nếu như anh thật có sơ xuất gì, vợ con anh...... Chu Tự Hoành nghĩ cũng không dám nghĩ, anh đã đồng ý cả đời đối tốt với cô. Cả đời rất dài, anh không thể nửa đường liền rút lui, đem một mình cô dâu nhỏ ném giữa đường, cô dâu nhỏ có thể khóc đến chết. Lại nói, hai người ở riêng, cả tuần mới có hai ngày ở cùng nhau, anh cũng thật có chút không chịu nổi.
Anh nhớ cô dâu nhỏ trong nhà rồi, nhớ đến khó chịu, nghĩ đi nghĩ lại, soạt một cái, đứng lên cầm chìa khóa xe liền đi ra ngoài. Đẩy cửa phòng ký túc xá của Lưu Đào ra, nói: "Tôi đi ra ngoài một chuyến, sáng mai trở lại." Lưu Đào hiểu, phất tay một cái: "Được, đi đi đi đi! Yên tâm, có tôi trấn ở nơi này, ai cũng không dám lộn xộn."
Nhìn bóng lưng Chu Tự Hoành vội vã biến mất, Lưu Đào không khỏi cười cười. Rốt cuộc, đội trưởng bọn họ cũng giống người thường. Ban đầu, lúc mới vào đại đội điều tra đặc chủng, Lưu Đào cũng cho rằng máu chảy trong mạch máu Chu Tự Hoành đều rất lạnh. Người đàn ông này không có một chút tính nóng, hiện tại nhìn xem, là một đám lửa mạnh nha! Cũng phải nói là, để cô dâu nhỏ vừa thơm vừa mềm trong nhà như vậy, người đàn ông nào mà chịu được.
Chu Tự Hoành chạy xe ra khỏi căn cứ, gọi điện thoại cho cô dâu nhỏ. Hựu An cùng Giai Kỳ vừa trả tiền xong, mới vừa ra khỏi quán Hỏa Oa Điếm, liền nhận được điện thoại của Chu Tự Hoành.
Hựu An lập tức nghe máy, giọng nói báo đạo của Chu Tự Hoành trực tiếp truyền tới: "Đang ở đâu, anh qua đón em." Hựu An sửng sốt, tiếp theo ánh mắt sáng lên, ngoan ngoãn nói địa chỉ, để điện thoại di động xuống, khuôn mặt nhỏ nhắn còn ửng ửng hồng.
Giai Kỳ không khỏi nắm gương mặt của cô một chút, nói: "Sao rồi, chú Chu nhà bạn tới đón bạn?" Hựu An gật đầu một cái, Giai Kỳ cười: "Vậy mình đi trước." Hựu An kéo lấy cô: "Giai Kỳ, lát nữa để anh ấy đưa bạn về."
Giai Kỳ vội vàng nói: "Thôi đi! Mình không chịu nổi hai người nhiệt tình không biết chán đâu. Tối nay mình ăn không ít, ói ra cũng không có lờiđi đây, bye......" Phất tay một cái, chạy đi. Hựu An xuống cầu thang của Hỏa Oa Điếm, đi tới ven đường chờ anh, khóe miệng cong cong nhếch lên, muốn cụp xuống cũng không thể.
Từ thật xa Chu Tự Hoành đã nhìn thấy vợ của anh, áo thun màu trắng ngà rộng thùng thình giắt trên người, lộ ra một bên vai nhỏ, quần short jean dài tới bắp đùi, hai cái chân thon dài trắng noãn cứ như vậy lộ ra ngoài dưới ánh đèn đường, thật rất mãn nhãn. Ánh mắt Chu Tự Hoành hơi trầm, cô nhóc này thật không ngoan, sáng sớm nhớ rõ ràng cô mặc chính là cái quần jean ấy.
Chu Tự Hoành dừng xe bên người Hựu An. Hựu An mở cửa phía tay lái phụ, ngồi lên.