Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

An tỉnh lại, theo thói quen sờ sờ bên cạnh. Không có ai! Cô vội vàng mở dậy, bên cạnh giống như còn chút hơi ấm của Chu Tự Hoành, trên gối để lại giấy ghi chép, cô cầm lên xem một chút: "Vợ, trong đội có nhiệm vụ huấn luyện, anh phải về trước, trong hộp giữ ấm trên bàn phòng bếp là hoành thánh nhân 3 món. Em ăn rồi hãy đi làm, không cho phép vợ anh đói bụng, hôn em một cái. Kí tên: ông xã."
Trong lòng Hựu An thật ấm áp cảm động, ngày hôm qua nhất định là người đàn ông này lén trở về, cho nên sáng sớm liền phải chạy đi. Hựu An rửa mặt xong, ngồi trước bàn ăn, múc một viên hoành thánh đầy đặn nhét vào trong miệng, chợt muốn khóc, lại đặt cái muỗng xuống, lau nước mắt, nghiêng đầu nhìn ảnh cưới trên bàn một chút. Khung hình điện tử thật sống động, từng tấm từng tấm đều là hình ảnh Chu Tự Hoành đang nhìn mình. Nhìn kỹ, khóe mắt khóe miệng còn có chút tím bầm, nhưng lại rất tuấn tú, mới vừa xa nhau, cô liền nhớ anh, làm sao bây giờ?
Hựu An vừa tan sở, vừa ra khỏi bệnh viện đã nhìn thấy anh tài xế tiểu Trương lái xe cho ba chồng. Sáng sớm mẹ chồng cô đã gọi điện thoại cho cô, bảo cô về đại viện ở, trong căn hộ chỉ có một mình cô, họ không yên lòng.
Hựu An cũng cảm thấy mình rất không có tiền đồ, cũng đã quên những ngày trước kia đến tột cùng đã qua thế nào, sao mới xa nhau một lát cũng không chịu nổi rồi! Đếm đầu ngón tay mấy ngày, thấy sắp đến thứ năm, Hựu An đã lại nôn nóng.
Hôm nay cô theo chủ nhiệm Vương đến bệnh viện nhi đồng hội chẩn bệnh nhân bị phỏng, cô tự nhiên theo làm đệ tử kiêm trợ thủ, chủ nhiệm Vương cũng vì thấy cô ũ rũ, muốn nhân cơ hội này mang cô ra ngoài giải sầu.
Lên xe, Vương chủ nhiệm còn vỗ vỗ bả vai cô, nói: "Người trẻ tuổi phải có tinh thần phấn chấn, sự nghiệp và tình yêu đều quan trọng như nhau." Khuôn mặt nhỏ của Hựu An đỏ lên, biết đây là thầy đang nói cô.
Bệnh viện nhi đồng lúc nào cũng đầy ắp người, bệnh nhân cần hội chẩn ở tầng mười, Hựu An vừa theo chủ nhiệm vào thang máy, liền nhìn thấy bên kia thoáng qua một bóng người, cô sửng sốt, nói với Vương chủ nhiệm: "Chủ nhiệm, em nhìn thấy người quen, thầy lên trước, một lát em sẽ lên."
Vương chủ nhiệm quét bên kia một cái, gật đầu nói: "Đi đi! Chớ trì hoãn quá lâu." Nói xong, vào thang máy.






Hựu An cũng hận là mình không nhìn lầm, nhưng bóng dáng cao ngất kia của ông chồng nhà cô, muốn nhìn lầm cũng thật sự không dễ dàng. Hơn nữa, toàn thân còn mặc quân trang, trong đám người đặc biệt chói mắt. Nơi này không phải như Quân tổng, khắp nơi đều là xanh lá quốc phòng; nơi này là bệnh viện nhi đồng, phần lớn là một nhà ba người nhao nhao ầm ĩ, còn có ông nội bà nội ông ngoại bà ngoại mang theo đứa bé vội tới xem bệnh. Bệnh viện nhi đồng ngày ngày đều đầy ắp người, cho dù nói từ góc độ nào, ông chồng nhà cô cũng không nên xuất hiện ở chỗ này.
Hựu An lên lầu hai phía bên kia, một dãy bên trái đều là phòng khám bệnh nhi khoa, cách cửa thủy tinh trong suốt, cô liếc mắt liền nhìn thấy Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành đứng trong đội ngũ xếp hàng, nằm trên vai là một bé gái khoảng ba bốn tuổi. Bé gái nằm trên bả vai anh, không biết là khóc hay bị làm sao, sau Chu Tự Hoành có một phụ nữ trẻ tuổi, cầm khăn tay cứ một lát lau mồ hôi, một lát chùi chùi mặt cho đứa bé. Vừa nhìn vào, cùng cả nhà ba người bên cạnh đang bắt số giống như đúc.
Chu Tự Hoành một tay ôm đứa bé, một tay vỗ nhè nhẹ vuốt sống lưng đứa bé, khẽ nghiêng đầu nói gì đó cùng người phụ nữ bên cạnh, có vẻ rất thân mật.
Hựu An cảm thấy như sét đánh giữ trời quang, sững sờ ở cửa cầu thang, nửa ngày cũng không có sức mà nhúc nhích. Đây là tình huống gì, cô bắt đầu mơ hồ, chỉ mới mấy ngày, mới tối hôm qua, Chu Tự Hoành gọi điện thoại cho cô nói chuyện một canh giờ, hỏi cô hôm nay làm gì? Ăn gì? Cô nằm ở trên giường, nghe giọng anh rồi mới ngủ. Không nghĩ tới, hôm nay sẽ có chuyện như vậy, cô nên làm gì?
Trong đầu Hựu An quay mòng mòng, càng nghĩ càng hồ đồ. Mặc dù Chu Tự Hoành từng nói với cô, trước kia chưa từng có phụ nữ, nói thật, Hựu An vẫn có chút hoài nghi, người đàn ông này quá thuần thục, bất kể là lời ngon tiếng ngọt, hay là mấy chuyện trên giường, cũng mười phần kinh ng
Chu phu nhân gật đầu một cái: "Vậy con nhớ nghỉ ngơi thật tốt, trước lúc ngủ uống chút thuốc cảm, đừng uống quá nhiều rượu." Hựu An khéo léo đồng ý, rồi cúp điện thoại, đem điện thoại ném vào trong túi xách, tựa vào dưới ban công bệnh viện, chợt có chút uất ức. Mình nói dối nhiều như vậy, không biết là lừa gạt mình hay là lừa gạt người khác. Nào có họp lớp gì, Giai Kỳ đi công tác, căn bản cũng không ở thành phố này. Hựu An chợt phát hiện không biết nên đi đâu, ngồi xổm ở dưới ban công ngẩn người.
Hôm nay Trần Lỗi phải xử lý một bệnh nhân phiền phức, tan việc hơi trễ, các bác sĩ cùng khoa hầu như về hết. Anh đi ra cửa bệnh viện, liếc mắt liền nhìn thấy Hựu An ngồi xổm dưới ban công, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong chân.
Trần Lỗi chợt nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô, trời cũng mưa như vậy. Ngày đó mình bỏ lỡ