Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
à lúc để ghen. Yến Tử bệnh rất nghiêm trọng, không biết khi nào sẽ chuyển biến xấu. Đó là một sinh mạng ngây thơ hoạt bát, sao em còn khó chịu như vậy."
Hựu An từ từ đứng lên, nói: "Em muốn khó chịu sao. Chẳng lẽ anh không nhìn ra Lưu Kim Yến có ý với anh ư. Có lẽ, hai người các anh từ lâu đã tập thành thói quen mập mờ như vậy, sao anh không dứt khoát cưới cô ta luôn, như vậy có thể tìm chồng giúp cô ấy, còn có thể làm ba của Yến Tử, anh lấy em làm gì?" Sắc mặt Chu Tự Hoành trầm xuống: "Hựu An, đây là em cố tình gây sự!"
Hựu An nín giận một ngày, đã sớm không nhịn nổi. Vốn dĩ tính tình cũng không phải rất hiểu chuyện, bản chất vẫn còn con nít, vào lúc này nghe Chu Tự Hoành nói cô cố tình gây sự, sao Hựu An chịu được: "Em cố tình gây sự? Sao anh không tự mình mở mắt nhìn một chút. Anh mang theo hai mẹ con kia bên người như vậy, đứa bé ba bốn tuổi mở miệng ngậm miệng đều gọi anh là cha, cô ta là mẹ, không có việc gì cũng khóc lóc kể lể với anh, không thì lại để anh an ủi. Chu Tự Hoành, em căn bản là dư thừa, ba người các anh mới là một nhà ba người."
Gân xanh trên trán Chu Tự Hoành giật giật căng đau. Tối ngày hôm qua có huấn luyện ban đêm, cả một đêm không ngủ. Sáng sớm hôm nay lại đến bệnh viện, lơ ngơ đến bây giờ. Về nhà, cô dâu nhỏ còn gây sự với anh. Chu Tự Hoành cảm thấy đầu như muốn nổ tung. Anh thật tức giận, bởi vì những lời này của cô dâu nhỏ. Ghen, anh có thể thông cảm, nhưng ghen đến như vậy, dù sao cũng phải chọn thời điểm chứ!
Chu Tự Hoành hít sâu hai cái, nhìn cô vợ chống nạnh đứng ở đằng kia. Tuy rằng khí thế khá lớn, nhưng trong mắt lại khổ sở và uất ức như trẻ con, trong lòng vèo một cái liền mềm nhũn.
Anh thở dài đưa tay kéo Hựu An vào trong ngực mình, dỗ dành: "Vợ của anh đừng tức giận được không. Anh chỉ thấy mẹ con cô ấy quá khó khăn, mới quan tâm một chút, thật không có ý định mập mờ gì như em nói đâu. Đừng nói Lưu Kim Yến là vợ của chiến hữu anh, dù cô ấy không phải, anh và cô ấy cũng không thể. Anh nghe lời em, về sau sẽ gi khoảng cách với cô ấy, có được không?" Nói xong, hôn cô dâu nhỏ một hớp: "Trừ vợ anh ra, trong mắt anh liền không thể chứa người phụ nữ thứ hai. Mệt mỏi cả một ngày rồi, cũng không ăn cơm thật ngon, em đi tắm trước đi, anh làm vài thứ cho em, ăn mì xong thì ngủ một giấc thật ngon có được không?"
Hựu An đột nhiên cảm thấy, muốn tức giận cũng không còn tí sức lực nào. Vì mẹ con Lưu Kim Yến mà gây gổ cãi nhau thì được gì, đoán chừng cô càng tranh cãi, Chu Tự Hoành càng cảm thấy cô cố tình gây sự. Hựu An vừa ngâm mình trong bồn tắm vừa tự suy ngẫm, có phải bởi vì quan hệ của cha mẹ mình mà cô mới có cảm giác bất an cùng dục vọng độc chiếm mãnh liệt hay không, cho nên mới quan tâm đến sự tồn tại của mẹ con Lưu Kim Yến như thế.
Tắm rửa xong, đi ra ngoài, mới vừa ngồi xuống bàn ăn, điện thoại của Chu Tự Hoành lại vang lên. Hựu An nhìn thẳng anh, Chu Tự Hoành nhìn cô một cái, nhận điện thoại.
Hựu An có thể nghe rõ tiếng khóc của Lưu Kim Yến từ phía bên kia: "Tự Hoành, Tự Hoành, không tìm thấy Yến Tử. Tôi thấy con bé ngủ ngon rồi mới đi ra ngoài lấy nước. Khi về con bé đã không thấy tăm hơi, không biết đã chạy đi đâu......"
Chu Tự Hoành nói: "Cô ở đó tìm đi, tôi sẽ tới ngay lập tức." Chu Tự Hoành đặt điện thoại xuống nói với Hựu An: "Anh đi xem một chút, đứa bé kia không biết đã chạy đi đâu, hơn nửa đêm rồi, mong đừng gặp chuyện không may. Ngoan nhé, ăn xong liền đi ngủ, anh sẽ lập tức trở về."
Kết quả, Hựu An chờ đến năm giờ sáng, Chu Tự Hoành mới trở về. Thấy cô còn chưa ngủ, Chu Tự Hoành hôn cô một chút nói: "Sao còn chưa ngủ?" Hựu An hỏi anh: "Đã tìm được đứa bé chưa?" Chu Tự Hoành vuốt vuốt mi tâm (nơi giữa hai chân mày): "Tìm được rồi, Yến Tử nói muốn tìm anh, chạy ra khỏi bệnh viện liền lạc đường. Sau đó một tài xế taxi thấy cô bé mặc quần áo bệnh nhân của bệnh viện nhi đồng vội vàng chở trả về. Được rồi, ngủ đi! Hôm nay là thứ bảy, vừa đúng lúc được nghỉ ngơi." Lần đầu Hựu An thấy Chu Tự Hoành mệt mỏi đến như vậy, cũng không tiện nói cái gì nữa.
Nhưng từ đó về sau, Hựu An phát hiện cuộc sống yên tĩnh của mình trở nên rối nùi. Mẹ con Lưu Kim Yến cơ hồ không ngày nào không có chuyện. Ngay cả thật sự không có chuyện gì, nửa đêm cũng phải gọi điện thoại nói đứa bé khóc um sùm tìm Chu Tự Hoành. Đứa bé kia cứ dính lấy Chu Tự Hoành, t ra một lát liền gây ầm ĩ, lại vô cùng bài xích Hựu An, thậm chí nhìn thấy cô sẽ khóc không ngừng nghỉ, khiến Chu Tự Hoành phải nói với cô, bảo cô không nên cùng đến.
Hựu An thấy đây không chừng là kỹ xảo của mẹ con nhà đó, nhưng đứa bé kia đã mắc phải bệnh nan y. Cô nghĩ xấu như vậy, cảm giác có chút quá không hợp lẽ. Cứ như vậy một tháng, rốt cuộc cũng ghép tủy xương thành công. Yến Tử làm giải phẫu, sau khi phẫu thuật ở bệnh viện một tháng liền ra viện.
Hựu An thật thở phào nhẹ nhõm, vốn cho là rốt cuộc có thể bình yên. Không nghĩ đến, ra khỏi viện vẫn như cũ nửa đêm lại gọi điện thoại kêu Chu Tự Hoành đến, lý do vô cùng kỳ quặc, trên căn bản đều lấy đứa bé làm cái cớ.
Hựu An cảm thấy, nếu mình lại