Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341874

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1874 lượt.

hoảng, nhưng Hựu An vẫn nhớ đó là một phụ nữ xinh đẹp.
Sau khi Chu Tự Hoành vào cửa, phát hiện đèn lớn trong nhà cũng không mở. Anh mở đèn phòng khách ra, chỉ thấy vợ anh giống như pho tượng nhỏ ngồi trên ghế sofa nhìn cửa không nhúc nhích.
Đột nhiên xuất hiện ánh sáng làm mắt cô híp một cái, chỉ là rất nhanh lại thẳng tắp nhìn anh. Trong ánh mắt, hoài nghi, thương tâm, xuống dốc, sa sút tinh thần, lo sợ không yên làm lòng Chu Tự Hoành đau đớn từng trận.
Anh thay giày đi tới, cúi đầu muốn hôn cái trán vợ anh, bị Hựu An lập tức nghiêng đầu tránh ra. Chu Tự Hoành cũng không để ý, hỏi cô: "Ăn cơm chưa?" Hựu An cắn cắn môi, cúi đầu không nói lời nào.
Chu Tự Hoành thở dài, đứng cạnh chân cô, ngước đầu nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô: "Anh bảo đảm sẽ giải thích rất rõ ràng, hơn nữa còn nghiêm túc thừa nhận, sửa đổi sai lầm. Nhưng mà, vợ à, em phải ăn một chút trước đã, được chứ?" Nói xong, liền đứng lên xắn tay áo vào phòng bếp.
Hựu An sững sờ nhìn bóng lưng bận rộn của anh mà ngẩn người, không hiểu người đàn ông này đi nước cờ gì. Chu Tự Hoành đem một chén mì canh gà ngân ti thơm ngào ngạt đặt trước mặt cô, đưa đũa cho cô. Hựu An nghiêng đầu không nhận.
Chu Tự Hoành thở dài, dùng đũa gắp mì đặt trên muỗng, đút tới bên miệng cô: "Vợ à, hay là em vừa ăn, vừa nghe anh giải thích đi."
Hựu An bình tĩnh nhìn anh, miệng nhỏ đóng chặt, Chu Tự Hoành nói: "Còn nhớ mẹ Phùng lần trước chúng ta đi ăn mì sốt tương không?" Hựu An khó hiểu gật đầu một cái.
Chu Tự Hoành nói: "Lưu Kim Yến là con dâu chưa cưới của mẹ Phùng, là vợ chưa cưới của Phùng Cương, chính là chiến hữu lần trước anh nói hi sinh vì nhiệm vụ đó. Lúc đó hai người đã ước hẹn, chờ Phùng Cương làm xong nhiệm vụ trở về liền đăng ký kết hônHựu An lóe lóe, Chu Tự Hoành dụ dỗ cô: "Há mồm, ăn một hớp trước, ngoan......" Hựu An miễn cưỡng hé miệng ăn một miếng.






Lưu Kim Yến liếc nhanh qua Hựu An rồi nói: "Yến Tử, không phải mẹ đã nói với con sao? Chú Chu không phải là ba con, không được gọi bậy, đây là dì Hứa, mau chào dì đi."
Cô nhóc liếc Hựu An một cái, nhỏ giọng kêu: "Dì Hứa." Mắt vẫn trông mong nhìn cửa, Hứa Hựu An lấy cháo trong tay đưa ra, Lưu Kim Yến vội vàng cầm lấy: "Để tôi!" Mở hộp cháo ra, dùng muỗng đút đứa bé ăn.
Chu Tự Hoành vừa bước vào, mắt cô nhóc liền sáng lên, liên tục gọi: "Ba, ba, ba tới đút Tiểu Yến Tử ăn có được không?"
Chu Tự Hoành với tay sờ sờ đầu nhỏ của cô nhóc: "Tiểu Yến Tử, chú đã nói mà con quên rồi sao?" Tiểu Yến Tử cúi đầu, nửa ngày rầm rì một tiếng: "Dù sao ba chính là ba con, người khác đều có ba. Con nói với bạn bè ở vườn trẻ rồi, con cũng có ba, ba con là Giải Phóng Quân, họ cũng không dám khi dễ con, cho nên, ba là ba con có được không?"
Chu Tự Hoành nói: "Ba con cũng là Giải Phóng Quân, còn là một anh hùng, nhưng không phải chú Chu." Nói xong, liền móc ví tiền từ trong túi ra, Hựu An ghé đầu liếc mắt nhìn, nhếch miệng, trong lòng dễ chịu hơn một ít, phía trên là ảnh cưới thu nhỏ của mình và Chu Tự Hoành. Chu Tự Hoành rút ra một tấm hình phía dưới ảnh cưới, chỉ cho cô nhóc, nói: "Tiểu Yến Tử nhìn này, người đứng chung với chú chính là ba con."
Hựu An rời khỏi bệnh viện nhi đồng, trong lòng cảm thấy tâm tình bị đè nén khó chịu, nhưng lại không thể nói ra. Rõ ràng bụng dạ cô cô kia cũng không tốt lành gì, hoặc là Chu Tự Hoành chăm sóc hai mẹ con họ, để cho cô ta có ý tưởng không nên có không chừng. Tuy nói chưa chắc có thể đi theo Chu Tự Hoành thì sao chứ, hai mẹ con này vẫn tồn tại, giống như một cái gai đâm vào trong lòng cô, ghê tởm nhất là, muốn rút ra cũng không rút được.
Hựu An ngây ngốc ở cửa bệnh viện một lát, thì Tề Giai Kỳ gọi điện thoại. Tề Giai Kỳ chuồn khỏi lớp chạy ra ngoài, hai người liền hẹn ở Kentucky Fried Chicken đối diện bệnh viện nhi đồng.
Khi Hựu An thuật lại chuyện này, Tề Giai Kỳ liền giận dữ: "Hựu An, bạn thật khờ! Còn phải nói sao, người ta khẳng định đã sớm nhớ thương chồng bạn rồi, ngoài mặt còn có năng lực tươi cười với bạn nữa. Chỉ là, nghe bạn nói như vậy, tâm kế của cô ả này cũng khá sâu, loại giống như bông hoa nhỏ này là loại phụ nữ phiền toái nhất. Trước mặt đàn ông sẽ giả bộ đáng thương, chú Chu nhà bạn chính là binh vương, đoán chừng cũng không nhịn được. Dạng đàn ông này bản năng luôn có lòng dạ thương hương tiếc ngọc, đối với vẻ nhỏ yếu sẽ không tự chủ mà chăm sóc, từ chăm sóc dần dần sẽ là công khai quan tâm. Hựu An, bạn cũng không thể khinh thường, phải coi chừng ông chồng nhà bạn. Nếu thật sự phạm sai lầm gì, bạn muốn khóc cũng không kịp."
Cúi đầu hút hai ngụm cola, quan sát Hựu An mấy giây, nói: "Bạn như vậy, nếu thật sự có chuyện gì, bạn không chỉ khóc một trận, say một trận là có thể xong chuyện. Hựu An, bạn đã rất yêu thích chú Chu rồi."
Hựu An cũng không nhịn được mà cười khổ. Đúng vậy! Bất giác liền thích, chờ lúc phát hiện thì đã khó có thể tự kềm chế. Mặc dù trong lòng Hựu An không thoải mái, nhưng sáng sớm ngày hôm sau vẫn tới bệnh viện nhi đồng. Đi ngang qua bãi đậu xe, liếc mắt liề


Old school Easter eggs.