Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341869
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.
nhịn xuống không chừng có thể nổ tung. Loại cuộc sống này, mỗi ngày đều thật vất vả. Hôm nay hẹn Lưu Kim Yến ra ngoài, cô đã nghĩ thật lâu, cô và Lưu Kim Yến thẳng thắn nói chuyện một chút, đem những chuyện này nói cho rõ, tránh cho cô ả này cho là cô thật khờ mà chèn ép.
Hai người hẹn ở quán cà phê bên đường, Hựu An đợi một lát, Lưu Kim Yến mới lững thững đi tới. Không thể không nói, cô ả này mặc dù đã ba mươi tuổi đầu, nhưng vẫn có một cỗ nhu nhược - cảm giác như không chỗ nương tựa, đừng nói là đàn ông, cô là một phụ nữ cũng không nhịn được mà nghĩ cô ta đáng thương. Sau lưng lại xảy ra nhiều bất hạnh như vậy, loại phụ nữ này quả thật chính là đóa hoa nhỏ trời sanh, không cần giả bộ đã giống mười phần. Huống chi, cô ả này còn rất cố gắng giả bộ.
Lưu Kim Yến nhìn cô một cái nói: "Cô tìm tôi nói chuyện gì?" Hựu An nói: "Chị Kim Yến, nơi này không có người ngoài, tôi nghĩ chúng ta cũng không cần thiết phải che giấu nữa. Chị nói thật với tôi đi, muốn thế nào, là muốn tôi và Tự Hoành ly hôn sao?"
Lưu Kim Yến rất uất ức nói: "Tiểu Hứa, cô nói lời này có ý gì, tôi không hiểu?" Biểu tình kia thật hết sức vô tội, Hựu An cười lạnh một tiếng: "Không hiểu? Tôi nghĩ trong lòng chị hiểu rõ hơn ai khác. Yến Tử cũng đã làm xong phẫu thuật, hơn nữa rất thành công, việc tôi và Tự Hoành nên làm cũng đã làm rồi. Tôi nghĩ chị là một phụ nữ độc thân mang theo đứa bé, làm phiền một người đàn ông có vợ thật không hay ho gì!"
Lưu Kim Yến cắn cắn môi: "Tôi không có, tiểu Hứa, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, tôi và Tự Hoành không có quan hệ gì. Thật đó, anh ấy chỉ xuất phát từ đạo nghĩa mà chăm sóc hai mẹ con chúng tôi thôi. Nếu như mang tới phiền toái cho cô, về sau tôi sẽ chú ý, tận lực không gọi điện thoại cho Tự Hoành......"
Hựu An chợt phiền chán, cô ả này quả thật không dễ thuyết phục: "Chị Kim Yến, chị đừng há mồm ngậm miệng đều Tự Hoành, Tự Hoành, làm như hai ta là hai bà vợ lớn - nhỏ trong xã hội phong kiến. Tôi chỉ muốn chị thoải mái nói rõ. Nếu chị muốn chị và Chu Tự Hoành trở thành thế nào thì trực tiếp nói với tôi, tôi sẽ thành toàn cho chị. Tôi sẽ ly hôn với anh ấy, đem vị trí Chu phu nhân tặng cho chị, cũng tiết kiệm cho chị không cần lôi kéo đứa bé kia mà kiếm cớ, rất không có ý nghĩa."
Ánh mắt Lưu Kim Yến lóe lóe nhỏ giọng nói: "Tiểu Hứa, cô thật sự hiểu lầm...... Á! Tự Hoành, anh đã đến rồi......" Hựu An quay đầu lại đã nhìn thấy Chu Tự Hoành mặt đen thui đứng ở phía sau mình. Hứa Hựu An sao mà không hiểu, đứng lên chỉ vào Lưu Kim Yến cười: "Cô quả thực rất lợi hại, thủ đoạn này, tôi xin bái phục. Chu Tự Hoành, hôm nay, ngay trước mặt Lưu Kim Yến, tôi nói rõ ràng, tôi với anh không thể cứ dây dưa, hai ta ly hôn đi! Con mẹ nó, anh đừng nghĩ mình giống như đàn ông cổ đại, trong nhà có một người, bên ngoài còn nuôi thêm một ả, tôi không hèn hạ......" Nói còn chưa dứt lời, liền bị Chu Tự Hoành chặn ngang khiêng lên trên vai.
Hựu An oán hận, đá đạp lung tung. Không chút lưu tình, Chu Tự Hoành đè chân Hựu An lại, nghiêng đầu nói với Lưu Kim Yến: "Tôi tìm cho cô căn nhà lớn hơn một chút, cũng đón mẹ Phùng về ở luôn. Hai mẹ con các cô ở cùng nhau, sau này chăm sóc lẫn nhau cũng tốt hơn. Công việc của tôi bận rộn, lại có gia đình, rất không tiện để chăm sóc mẹ con các cô." Nói xong, liền khiêng Hựu An đi ra ngoài.
Sắc mặt Lưu Kim Yến hơi tái, bình tĩnh nhìn bóng lưng hai người đi ra, cắn chặt môi. Chu Tự Hoành thật sự tức giận, gần đây Chu Tự Hoành bận muốn chết, gấp rút huấn luyện, gấp rút chuẩn bị diễn tập theo quý, còn phải gấp rút điều động công việc.
Chu Tự Hoành biết trong lòng Hựu An có vướng mắc đối với mẹ con Lưu Kim Yến. Đành rằng sau khi chiến hữu chết đi, anh thật không thể mặc kệ hai mẹ con này. Phải nói mấy cái ý tưởng không tinh khiết đều vô nghĩa với anh. Nếu anh có, sao còn đợi đến lúc này. Cũng không thể không nói, con người luôn có lòng tham, cái này Chu Tự Hoành cũng hiểu.
Sau khi Yến Tử xuất viện, Lưu Kim Yến tìm mọi cớ gọi anh. Vừa bắt đầu anh cũng không coi là quan trọng, sau lại phát hiện không thích hợp. Có lẽ đúng như cô dâu nhỏ của anh nói, mình do áy náy mà chăm sóc mẹ con này, khiến Lưu Kim Yến có ý nghĩ không nên có. Hơn nữa, hôm nay Chu Tự Hoành cũng nhìn thấy tương đối rõ ràng. Mặc dù từ đầu đến cuối, vợ anh đều là người gây sự, Lưu Kim Yến nhẫn nhục nói xin lỗi, nhưng chuyện này nhìn thế nào cũng thấy giả dối.
Tính tình cô dâu nhỏ của anh anh biết rõ, tính tình bướng bỉnh, có chút nóng nảy, nhưng bản tính thiện lương. Ngày đầu tiên khi mang cô đi thăm mẹ Phùng, một chút cô cũng không ghét bỏ mà xem chân cho bà lão, thì anh đã biết rồi. Ước chừng đã uất ức mấy ngày nay, mình lại không rỗi rảng dỗ dành cô, cô nhóc mới xù lông như thế.
Chuyện như vậy Lưu Kim Yến lại gọi điện thoại cho mình, thủ đoạn vụng về như thế, sao Chu Tự Hoành lại không nhìn ra được sự thật chứ. Anh vẫn thật không nghĩ tới Lưu Kim Yến sẽ ôm loại ý nghĩ này, chút áy náy thương tiếc trong lòng trong nháy mắt không còn một mống. Chỉ là…ly hôn, cô nhóc này muốn tạo phản sao.
Chu Tự Hoành kh