Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341871
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.
n nhìn thấy xe Chu Tự Hoành, Hựu An không khỏi nhíu nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, sao Chu Tự Hoành lại tới.
Hựu An đi thẳng vào thang máy, phòng bệnh nhi ở tầng mười, không trực tiếp bấm số tầng mười, Hựu An đi thang máy đến tầng chín, muốn đi bộ lên từ tầng chín.
Rời khỏi tầng chín, mới vừa quẹo vào cầu thang, chợt nghe thấy tiếng Chu Tự Hoành và Lưu Kim Yến. Tiếng của Chu Tự Hoành đương nhiên cô rất quen thuộc, mà giọng của Lưu Kim Yến hơi cao so với người bình thường, cũng rất dễ phân biệt. Huống chi hành lang rộng trống không, tiếng hai người nói tuy thấp, vẫn có thể nghe tương đối
Hựu An siết chặt hộp cháo trong tay, liền nghe giọng Lưu Kim Yến nghẹn ngào nói: "Anh bảo tôi phải làm sao, làm sao bây giờ, Yến Tử chính là mạng của tôi! Lại mắc phải bệnh này, nếu thật không trị hết, tôi còn có hy vọng gì để sống nữa, chỉ có thể cùng chết với bé thôi......"
Chu Tự Hoành nhỏ giọng an ủi cô ta: "Cô đừng quá bi quan, bệnh nhân bệnh bạch cầu rất nhiều, cũng có rất nhiều ca đã chữa khỏi. Tình huống của Yến Tử không phải là tệ nhất, chúng ta tìm bác sĩ tốt nhất, dùng thuốc tốt nhất, tìm được tủy xương phù hợp, làm giải phẫu là có thể khỏi hẳn." "Tự Hoành, làm phiền anh như vậy, trong lòng tôi cũng không đành. Vốn là nghĩ hai mẹ con chỉ cần có nhau, nhưng từ nhỏ Yến Tử không có ba, liền thích kề cận anh. Hôm qua sắc mặt tiểu Hứa không được tốt lắm, tôi nghĩ hẳn là hiểu lầm, anh nên giải thích cặn kẽ với cô ấy. Dù sao tiểu Hứa cũng còn trẻ, không hiểu cũng là chuyện thường tình......"
Hựu An không nghe nổi nữa, cô ả này thật là nham hiểm, đúng là phải rửa mắt mà xem rồi. Hựu An bước mấy bước xoay qua chỗ khác, đã nhìn thấy hai người đứng ở cửa cầu thang, cự ly rất gần, từ góc độ này nhìn sang, Lưu Kim Yến cơ hồ dựa nửa người vào ngực Chu Tự Hoành, tay Chu Tự Hoành còn đặt trên bả vai Lưu Kim Yến vỗ vỗ.
Hựu An vừa nhìn thấy, mặt của Lưu Kim Yến lại hướng về phía cầu thang, vì vậy nhìn thấy cô trước, ánh mắt lóe lóe, nhanh chóng đẩy Chu Tự Hoành ra, hơi sợ sệt lí nhí mở miệng: "Tiểu, tiểu Hứa, cô đừng hiểu lầm, Tự Hoành chỉ an ủi tôi thôi!"
Hựu An hít sâu một hơi, gật đầu một cái: "Chị Kim Yến yên tâm, tôi sẽ không hiểu lầm. Còn nữa, ngày hôm qua tôi cũng không hiểu lầm, là chị suy nghĩ nhiều thôi. Tôi là bác sĩ, Yến Tử là một đứa bé, lời của đứa bé sao tôi lại tin là thật, hơn nữa, cô bé còn bệnh nặng!" Rồi quay qua nói với Chu Tự Hoành: "Không phải anh nói hôm nay phải đến quân khu họp sao, tại sao cũng tới?"
Chu Tự Hoành nói: "Kim Yến gọi điện thoại cho anh, báo kết quả kiểm tra của Yến Tử, anh liền tới ngay." Chu Tự Hoành biết lúc Yến Tử sinh ra thể chất kém hơn những đứa bé khác, ba ngày hai bữa liền bệnh một lần. Nhưng bệnh bạch cầu, đối với gia đình mồ côi cha này mà nói, thật là hoạ vô đơn chí. Anh cũng nhức đầu theo, điều duy nhất anh có thể làm, chính là trợ giúp về kinh tế, cái khác đều không làm được.
Lúc này, Chu Tự Hoành căn bản không rảng bận tâm vẻ không thích hợp giữa hai người phụ nữ. Tiểu Yến Tử cứ bám lấy Chu Tự Hoành, ôm Chu Tự Hoành không buông tay, Chu Tự Hoành chỉ có thể dỗ cô bé ngủ, rồi mới cùng Hựu An về nhà. Mới vừa vào cửa một chút, điện thoại của Lưu Kim Yến lại gọi tới, nói: đứa bé khóc nháo không ngừng.
Chu Tự Hoành thấy cô dâu nhỏ cả buổi không nghĩ ngơi, ở bệnh viện cùng mình cả ngày, mới nói: "Em ngủ trước, anh đi xem một chút." Đêm hôm khuya khoắt, Hựu An có thể yên tâm để anh đi một mình sao, lại biết rất rõ lòng dạ của Lưu Kim Yến, nên theo anh quay lại. Rốt cuộc đến bệnh viện nhi đồng, Lưu Kim Yến nhìn thấy cô, hiển nhiên có chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn nói: "Xin lỗi, đứa bé mới vừa rồi khóc nháo bảo phải tìm Tự Hoành, tôi thật không có cách, mới gọi điện thoại cho anh, giờ đã ngủ rồi."
Hai người lại trở về, đến nhà, Hựu An đặt mông ngồi trên ghế sofa hỏi Chu Tự Hoành: "Anh tính giúp Lưu Kim Yến thế nào?" Hựu An đột nhiên cảm thấy, mình cứ chằm chằm theo dõi cũng không phải là chuyện tốt, chưa nói mình còn phải đi làm. Chuyện này nếu cô cứ chằm chằm theo dõi cũng chưa chắc đề phòng được, hơn nữa, cô cảm thấy mệt quá, chưa bao giờ mệt như vậy. Chẳng những tinh thần, ngay cả cơ thể cũng mệt.
Chu Tự Hoành bế cô ôm vào trong ngực, sờ sờ mặt cô, dịu dàng nói: "Sao rồi? Mệt mỏi?" Hựu An nhíu nhíu mày: "Mệt gì chứ? Em đang hỏi anh tính giúp mẹ con cô ấy thế nào?"
Chu Tự Hoành nói: "Giúp tìm tủy xương thích hợp. Vợ à, anh trợ giúp mẹ con cô ấy chút tiền, không thành vấn đề chứ? Hình như cả số lẻ của chi phí phẫu thuật mẹ con cô ấy cũng không có."
Hựu An nói: "Cái này không cần nói với em, tiền đương nhiên không thành vấn đề. Em nói là cái khác! Chú Chu, bất kể anh có bao nhiêu áy náy với chiến hữu đã chết, luôn nghĩ phải bồi thường, cũng nên có mức độ, anh hiểu chứ?"
Chu Tự Hoành bình tĩnh nhìn cô: "Em có ý gì?" Hựu An nói: "Chẳng lẽ anh không cảm thấy bởi vì anh quá quan tâm, mẹ con cô ấy liền lệ thuộc vào anh. Anh không phải là chồng của Lưu Kim Yến, càng không phải là ba của Yến Tử."
Chu Tự Hoành cau mày nói: "Vợ, bây giờ không phải l