The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

h dáng gì với nhau: "Cậu định lúc nào thì cưới vợ? Tôi nghe nói có một cô thật đẹp ở quân báo, cả ngày đuổi theo sau mông cậu, sắp bắt được rồi. Cũng đã sắp ba bảy rồi, đừng kén cá chọn canh, mai mốt ngay cả cặn cũng không có. Hay là, cậu vẫn còn nhớ thương vợ tôi, tôi cảnh cáo cậu trước, làm anh em đã nhiều năm, cái gì tôi cũng có thể bỏ qua, riêng cô dâu nhỏ của tôi thì không thể, ban đầu cậu cũng đã bỏ lỡ rồi, hiện tại Hựu An là vợ của tôi."
Giang Đông bỗng nhiên nói: "Tự Hoành, cậu sợ tôi giành với cậu sao?" Chu Tự Hoành cười rất tự tin nói: "Cậu cướp được sao? Cô ấy là vợ tôi, cả đời đều như vậy."
Ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong lòng Chu Tự Hoành cũng không thoải mái, trước kia anh biết Giang Đông có ý định với Hựu An, cũng không có gì khó chịu. Nhưng hiện tại Chu Tự Hoành lại cảm thấy, có người nhớ thương vợ mình, cảm giác giống như đỉnh đầu treo một quả cân vậy, không biết lúc nào sẽ rơi xuống. Không phải anh không tin tưởng chính mình, chỉ là Chu Tự Hoành không muốn có chút sơ xuất nào.
Giang Đông đứng lên nói: "Cậu nhuyển tới bộ đội chính quy, cũng là vì Hựu An sao, lính đặc nhiệm là lí tưởng từ bé đến giờ của cậu, cậu từ bỏ được sao?"
Chu Tự Hoành cười: "Nhóc Đông, có mất có được, cuộc sống luôn là như vậy, không từ bỏ sẽ không đạt được, đây là quy luật. Vì Hựu An, tôi có thể bỏ qua tất cả, chứ đừng nói là lí tưởng, cô ấy là vợ tôi, tôi không thể chết trước cô ấy, tôi phải thương yêu cô ấy, chăm sóc cô ấy cả đời, còn có đứa nhỏ của chúng tôi nữa. Xây dựng một gia đình, tôi phát hiện nó còn khiến người ta mong đợi hơn lí tưởng. Nhóc Đông, tìm người kết hôn đi! Tôi có thể chịu trách nhiệm về lời nói của mình, sẽ là người chăm sóc Hựu An cả đời."
Ánh mắt Giang Đông lóe lóe, khóe môi nhếch nhếch, nâng lên một nụ cười rất không tự nhiên: "Tôi sẽ suy nghĩ đề nghị của cậu, cậu cũng phải nhớ lời nói hôm nay của cậu. Tập hợp.........." Chu Tự Hoành biết mình làm vậy có chút hèn hạ, nhưng anh thật sự không muốn Giang Đông là tình địch ở một bên chằm chằm canh chừng, loại cảm giác đứng ngồi không yên này rất khó chịu.
Chu Tự Hoành trở về bộ đội, vừa mở điện thoại di động ra, tin nhắn của Phùng Thần liền nhảy đến, Chu Tự Hoành ném khăn mặt qua một bên, gọi lại: "Đại Phùng, anh tìm tôi? Chuyện gì?"
Phùng thần xoa xoa đôi bàn tay nói: "Tự Hoành, tôi nói, cậu đừng gấp gáp chứ!" Chu Tự Hoành nhíu nhíu mày: "Mẹ nó, đừng lảm nhảm mấy lời vô nghĩa, có chuyện cứ nói, đừng chậm trễ việc tôi về nhà ôm vợ."
Phùng Thần nói: "Còn nhớ rõ mấy người…. mấy tên lưu manh lần trước cậu dọn dẹp không?" Chu Tự Hoành gật gật đầu: "Nhớ, không phải anh nói đó là một tập đoàn trộm cắp sao?" Phùng thần nói: "Đầu lĩnh bọn chúng vượt ngục, lúc trước đề cập đến mấy bản án khác với cậu, tôi không nói quá chi tiết. Tên đầu sỏ La Vĩnh Quốc đó không chỉ trộm cướp, trên người còn treo hai bản án giết người. Ý trả thù của gã này rất mạnh, ở trong thôn chơi bài thua tiền, sau lại biết người ta giở trò lừa gạt, thằng nhóc này không nói hai lời, nhặt dao phay, nửa đêm đi chém người ta, chém xong rồi chạy, thằng nhóc bị chém kia thật sự đã chết.






Phùng Thần còn chưa nói xong, bên kia đã truyền đến tiếng rè rè, Chu Tự Hoành cầm áo khoác quân đội lên liền xông ra ngoài, suýt nửa đụng phải đội phó Lưu Đào ở cửa ra vào.
Lưu Đào cầm tư liệu diễn tập lần này trong tay: " Chu đội trưởng, báo cáo diễn tập lần này............." Không đợi anh nói xong, Chu Tự Hoành không kiên nhẫn phất tay một cái "Cậu tự viết đi, nghĩ thế nào thì viết thế đó, đằng nào diễn tập cũng đã kết thúc rồi, báo cáo có viết khá hơn nữa cũng chẳng dùng làm cái quỷ gì."
Nói xong người đã xuống dưới lầu, khi Lưu Đào đuổi theo, xe Chu Tự Hoành đã vọt ra khỏi đại viện. Lưu Đào vỗ vào cặp tài liệu một cái: "Phải rồi, lại thành công việc của mình."
Chu Tự Hoành lái xe ra khỏi đại viện, nghiến răng nghiến lợi. Gọi điện cho Phùng Thần, Phùng Thần vừa nhận điện thoại liền cầm đưa ra thật xa, biết lần này Chu Diêm Vương chắc chắn sẽ không bỏ qua cho anh.
Quả nhiên, mặc dù cách một khoảng, vẫn có thể nghe rõ tiếng Chu Tự Hoành rít gào truyền qua điện thọai: "Các anh đều mẹ nó thật bất tài! Nhiều người như vậy, súng vác vai, đạn lên nòng, còn có hàng rào điện, còn có quản ngục, vậy mà cũng không trông nổi một tên tù, các anh TMD làm cảnh sát gì chứ, về trông trẻ đi......"
"Chú Chu, sao anh lại đạp cửa vậy?" Hựu An hết sức kỳ quái nhìn Chu Tự Hoành, vừa vào nhà liền nhìn thất anh nhấc chân đá văng cửa phòng ngủ, tư thế vô cùng đẹp trai, nhưng cửa phòng ngủ trêu chọc gì anh sao.
Chu Tự Hoành tiến tới, cầm thùng rác trong tay cô để qua một bên, sờ sờ gương mặt cô dâu nhỏ: "Sao không khóa cửa đã ra ngoài? Không sợ người xấu vào nhà sao."
Hựu An cười hì hì nói: "Làm gì có nhiều người xấu như vậy, chung c