Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sủng Hôn

Sủng Hôn

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341681

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1681 lượt.

g lên, một chút ý thức cuối cùng cũng hóa thành khát vọng, môi lưỡi anh linh hoạt liếm hôn, gặm cắn, tốc độ ngày càng kịch liệt, cả người Hựu An run rẩy đạt cao trào, chất dịch ngọt ngào theo cơ thể tiết ra...... Bị người đàn ông này dùng miệng phục vụ mà lên đỉnh.
Chu Tự Hoành lật cô lại động thân tiến vào, không khỏi rên lên một tiếng, bên trong nóng bỏng cùng co rút dồn dập, thiếu chút nữa khiến anh vừa đi vào liền nộp vũ khí đầu hàng, nếu thật sự như vậy về sau anh cũng đừng mong tiếp tục lăn lộn.
Chu Tự Hoànhúi đầu xuống hôn vợ anh, cắn răng nói: "Thả lỏng, thả lỏng, vợ à, muốn bẻ gãy chồng em sao! Ưm......" Chu Tự Hoành vừa di chuyển vài cái chợt cảm giác chân có chút ngứa, thật không thích hợp, không khỏi cúi đầu nhìn xuống, ra là Mèo con nhà anh, không biết tới nằm bên chân anh từ lúc nào, một đôi mắt mèo mở lớn không chớp dõi theo thân thể cô dâu nhỏ nhà anh.
Chu Tự Hoành liền cảm thấy cổ họng có một cơn ghen tức ngùn ngụt bốc lên, thật muốn một cước đá nó qua một bên. Có thể tưởng tượng được vợ anh yêu quý con mèo này đến mức nào, nếu anh thật sự làm như vậy, nói không chừng sẽ đắc tội với cô dâu nhỏ.
Không thể đụng đến nó, Chu Tự Hoành ôm lấy vợ anh, bước về hướng phòng ngủ, a...... Thân thể của hai người vẫn còn liền một chỗ, vừa di chuyển, Hựu An liền cảm thấy vật trong cơ thể như lớn thêm một vòng, lắc lư này giống như tần số nảy lên liên tục trong cơ thể, giống như anh đang đâm xuyên qua cô ......
Chu Tự Hoành cũng cảm thấy cô dâu nhỏ kích động, khiến anh cũng ngày càng gấp, đi nhanh vào phòng ngủ, lúc mèo con muốn theo vào là nháy mắt cửa liền khép lại, trực tiếp đặt cô dâu nhỏ lên trên cửa, bắt đầu di chuyển...... Bàn tay đem cặp chân mềm mại của vợ anh nhấc lên, từng cái từng cái đẩy vào càng sâu hơn, đưa Hựu An lên đỉnh, không ngớt kêu lên từng tiếng.
Hựu An cảm giác mỗi cái đều đâm đến cực hạn, loại cảm giác ê ẩm căng căng này như muốn lấy mạng cô, tư thế này quá sâu, sâu đến mức cô cảm thấy không chừng cái nào người đàn ông này cũng đâm tới miệng tử cung cô, lại vẫn đang tiếp tục đi vào ma sát bên trong, cô nhịn không được bắt đầu cầu xin tha thứ: "Chú Chu, quá sâu, quá sâu, đau...... đau...... Chậm một chút, chậm một chút...... Ưm ưm......" Tiếng cầu xin mềm nhũn không có chút sức thuyết phục, đều bị nụ hôn cuồng dã của Chu Tự Hoành nuốt vào bụng.
Hôn đủ vốn, Chu Tự Hoành vẫn không buông tha, hỏi cô: "Sâu ư, vợ à, còn chê năng lực của chồng em không, hả? Nhóc con, dám coi thường anh, xem hôm nay anh có thu thập được em không...... Gọi ông xã, khen ngợi ông xã...... Mau gọi......" Vừa nói xong, phía dưới liền dùng sức đâm vào, càng lúc càng mạnh hơn.
Hựu An cảm thấy, có lẽ ngay cả hai túi nhỏ của anh cũng chen vào rồi, sâu tới mức cả người cô run rẩy từng trận, loại cảm giác như sợ hãi lại như khuây khoả, làm trí cô đã sớm tan biến, nghe theo lời anh, theo từng nhịp đâm vào, hét to: "Ông xã, ông xã thật tuyệt vời, a...... A ông xã......" Đầu trắng xóa một mảng, mọi thứ như nổ tung, trước mắt chỉ còn trống rỗng......
"Chú Chu, em đói bụng..." Cô cũng không nhớ rõ tối qua người đàn ông này làm mấy lần, chỉ nhớ cái cảm giác đó kéo dài, một lần lại một lần leo lên đỉnh khoái cảm, đến cuối cùng, cô và thân thể anh giống như hoà vào làm một.
Một tháng không gặp, một đêm bù cho cả tháng, Hựu An cảm thấy, mỗi gân cốt trên người giống như bị tháo ra mà lắp lại lần nữa vậy, hơn nữa, eo vừa đau vừa xót, rõ ràng là triệu chứng của dục vọng quá độ. Nhưng sau một đêm mệt nhọc, người đàn ông này vẫn tinh lực mười phần như cũ, ôm cô vừa hôn vừa gặm.
Cảm giác phía dưới có cái gì đó lại cứng lên chỉa vào, Hựu An vội vàng nói: "Chú Chu, em đói bụng....." Cũng thật sự là đói bụng rồi, dì giúp việc làm cơm so ra rất kém Chu Tự Hoành, cô bị người đàn ông này nuôi thành người kén ăn rồi, Hựu An đối với cơm canh đã đến nông nổi bắt bẻ soi mói mọi điều rồi. Hơn nữa, Hựu An biết rõ ông chồng cô thương cô, không nỡ để cô đói bụng.
Quả nhiên, Chu Tự Hoành cúi đầu nhìn kĩ cô một lúc lâu, bàn tay xẹt qua vòng eo mảnh khảnh của cô, để lên ngực cô nhéo hai cái nói: "Một tháng nay không ăn cơm đàng hoàng phải không? Nơi này cũng nhỏ, vợ anh muốn ăn gì?"
Hựu An nhìn ra ngoài cửa sổ một chút: "Chúng ta ăn lẩu cay được không?"
Chu Tự Hoành lật người xuống giường, lưu loát mặc quần lính. Rửa mặt xong, ra ngoài, mở tủ treo quần áo chọn cho cô dâu nhỏ một chiếc váy len lông cừu màu xanh mỏng.
Hựu An nhìn qua liền nuốt nước miếng: "Không mặc cái này, rất thiếu nữ tính." Chu Tự Hoành không khỏi nở nụ cười, đi tới hôn vợ anh một cái: "Vợ anh vẫn còn nhỏ, mặc dù không còn là thiếu nữ, nhưng so ra vẫn còn t