Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
hanh xuân hơn rất nhiều thiếu nữ. Ngoan đi, mặc cái này đi, lát nữa chúng ta ra ngoài ăn cơm, thuận tiện mua chút nguyên liệu nấu lẩu, buổi tối chúng ta lại ăn lẩu được không?" Nói xong bèn chọn đồ lót tương xứng, mặc lên cho cô dâu nhỏ.
Hựu An duỗi cánh tay để cho anh tròng dây áo vào, nằm sấp trong ngực anh, để anh cài móc khóa phía sau. Chu Tự Hoành cài móc khóa xong, cúi đầu nhéo nhéo mặt vợ anh, trêu ghẹo: "Thành con gái anh thật rồi, về sau nếu sinh một cô nhóc, anh sẽ rất mệt đây, phải hầu hạ hai tổ tông
một lớn một nhỏ."
Sắc mặt Hựu An có chút trầm xuống, để anh mặc váy, nghiêng người về phía trước, nhào vào trong ngực anh, cánh tay nhỏ nhắn ôm cổ anh, thật lâu không nói lời nào.
Chu Tự Hoành sửng sốt một chút, đưa tay lên sờ tóc cô, dịu dàng hỏi: "Vợ anh bị sao vậy? Vợ yên tâm, tương lai, ngay cả khi có con gái, trong lòng chồng em, vợ anh vẫn là bảo bối xếp thứ nhất, bảo bối ngoan, đừng ghen với con gái chứ!"
Hựu An rầu rĩ nói: "Chú Chu, nếu em không thể sinh con thì sao?" Chu Tự Hoành hơi đẩy cô ra một chút, nghiêm túc nhìn kĩ khuôn mặt nhỏ nhắn của vợ anh, mới phát hiện trên hàng mi của cô dâu nhỏ hiện lên vẻ u sầu nhàn nhạt, như một cô vợ trẻ ưu thương.
Chu Tự Hoành không khỏi cười khẽ một tiếng, búng một cái lên trán của cô: "Đoán mò cái gì?" Hựu An ngửa đầu, đôi mắt to không chớp nhìn anh, cố chấp hỏi: "Anh vẫn chưa trả lời em, nếu em không thể sinh con thì làm thế nào? Anh còn muốn em sao?" Trong giọng nói chứa đầy sự thấp thỏm không yên.
Chu Tự Hoành yêu thương cô còn không kịp, tha thiết ôm cô vào trong lòng: "Xin lỗi vợ, anh không biết em sẽ chịu áp lực lớn như vậy. Anh thực sự rất thích trẻ con nhưng trước khi gặp em, ngay cả nghĩ đến việc lấy vợ anh còn chưa nghĩ. Khi đó, cuộc sống của anh trừ diễn tập chính là huấn luyện, vốn cho rằng đã tham gia quân ngũ thì cả đời sẽ troi qua như vậy. Nếu thật như thế, anh nghĩ sẽ rất tiếc nuối, vì đời người sẽ rất đơn điệu. Em không biết đâu, anh thấy rất may mắn khi gặp được em, khi đó khẩn cấp muốn cưới em về, cũng không phải vì đứa bé, mà là vì em. Anh muốn ôm em, che chở em, nắm tay em từ nay cho đến hết đời, đến khi tóc chúng ta trắng xóa. Em chính là bảo bối lớn nhất anh nâng niu trong lòng bàn tay, đứa bé chỉ là anh yêu ai yêu cả đường đi, là kết tinh tình yêu của hai chúng ta, có em, này của anh đã đủ."
"Chú Chu …" Hựu An chưa bao giờ biết, người đàn ông này lại có thể nói ra lời cảm động như vậy. Từ khi biết anh, anh cưng chiều cô, bảo hộ cô nhưng thời khắc này, cô cảm thấy Chu Tự Hoành rất yêu cô, rất yêu, rất yêu. Người đàn ông này đã ba mươi sáu, phương thức biểu đạt tình yêu kín đáo như vậy, cũng không đem lời yêu đặt trên khoé miệng. Có thể nói ra, lại khiến người ta cảm thấy tình yêu sớm khắc sâu vào lòng anh, khắc cốt ghi tâm.
Chu Tự Hoành hôn một cái lên nước mắt của cô, cười nói: "Vợ anh lại cảm động, chỉ cần cảm động một chút vợ anh cũng khóc, thật xấu, sao cũng không sửa được. Nhìn xem, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng sắp giống như An An rồi". Hựu An chu môi: "Hoành Hoành, không phải An An". Chu Tự Hoành cười: "Được, Hoành Hoành thì Hoành Hoành, đi thôi, con mèo nhỏ nhà anh khóc nhè, nên đi rửa mặt rồi....." Hai người chuẩn bị một chút, lúc ra đến cửa đã mười một giờ.
Xe dừng, Hựu An ló đầu nhìn ra bên ngoài một chút, là một tòa nhà lớn hai lầu, vô cùng khí thế, hình dáng cũng không giống một nhà hàng, tòa nhà này mang mấy phần phong cách Italya, có loại khiêm tốn đến xa hoa.
Hựu An chỉ chỉ phía ngoài nói: "Anh xác định nơi này là quán ăn?" Chu Tự Hoành cười, nghiêng người tháo dây đai an toàn trên người cô ra, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ hồng hồng của cô dâu nhỏ: "Yên tâm đi, chồng em không nỡ bán em đâu. Đây là nhà hàng của Tự Hàn, nói là món ăn gia đình gì đó, trước kia đã đến mấy lần, món ăn không tệ, lại không phải tốn tiền, cớ sao không ăn chứ".
Hựu An cười hì hì một tiếng: "Chiếm lợi từ em trai mình, chú Chu, da mặt anh dày đến đâu?" Chu Tự Hoành lơ đễnh, xuống xe, ôm cô dâu nhỏ xuống xe, kéo vào trong ngực: "Ai bảo ông xã em là một anh lính nghèo, lại cưới cô dâu nhỏ kén ăn, chiếm chút lợi ích của em trai cũng đúng thôi. Yên tâm, cứ ăn của em chồng em thoải mái, tài sản của thằng nhóc này lên đến cả tỷ, không kém nhà giàu mới nổi chút nào."
Ôm Hựu An đi vào, bên ngoài nhìn khá khiêm tốn nhưng bên trong lại tương đối khác biệt, rất xa hoa nhưng cũng không xanh vàng rực rỡ. Theo giá cả của những bức bích họa trang trí trên tường kia cũng có thể đoán được một phần. Chu Tự Hoành luôn n