Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342319
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2319 lượt.
hế là sao?”
“Ông nghĩ xem, nếu tính theo thủ đoạn thường ngày của hắn thì nước cờ tiếp theo sẽ rơi vào tay chúng ta nhưng hiện tại rõ ràng hắn đang nhượng bộ từng bước, ngược lại càng khiến kế hoạch tiếp theo của chúng ta bị chựng lại.”
“Đây chỉ là trùng hợp thôi, cậu Nặc. Ngay cả những tội danh không liên quan gì đến hắn, hắn cũng không bác bỏ, sao có người lại chịu nhượng bộ đến nước này được.”
“Đó là bởi vì, nếu hắn muốn phủ nhận, hắn nhất định phải đụng đến chuyện khác để chứng minh sự trong sạch của mình mà ‘sự thật’ kia chỉ sợ so với việc phải chịu hàm oan thì hắn càng khó chịu đựng hơn.” Trì Nặc cười lên một tiếng.
“Haha, cậu Nặc, hắn tính toán sao cũng không qua được cậu.”
“Không nói thế được. Ông cũng biết tôi và hắn đã từng là bạn học hai, ba năm, từng cùng hắn chơi rất nhiều loại cờ. Dù là cờ tướng, cờ vua hay cờ vây tôi cũng chưa từng thắng được hắn.”
“Đánh cờ chỉ là trò chơi của trẻ con, đấu trên thực tế mới tính là thắng. Không nói đến việc trạng thái tinh thần của hắn lúc này kém cỏi như thế, chỉ cần chỗ dựa vững chắc của hắn không còn, hắn cũng sẽ suy sụp thôi.”
“Chỗ dựa của hắn chắc chắn không chỉ có một, nếu không hắn sẽ không đủ lực mà lớn mạnh như vậy, bên ngoài có đồn một chuyện mà tôi không tin được. Bây giờ chúng ta hãy đợi xem chỗ dựa của hắn còn có ai nữa.”
“Cậu Nặc, đôi khi tôi không thể hiểu nổi, hắn tuy đối nghịch với gia đình cậu nhưng hai người lại chưa từng xích mích gì. Hơn nữa, tên đó không dễ chọc đâu, nghe nói đắc tội với người của hắn đều…Sao cậu lại muốn đối nghịch với hắn?”
“Chú Lưu, chú hơi nhiều lời rồi đấy.”
Trần Tử Dữu vô tình nghe lén được nhiều như vậy, cách sau cánh cửa cô cũng nghe không rõ lắm. Nhưng khi cô ý thức được, cô hẳn nên mau chóng tránh xa cái chủ đề biết càng ít càng tốt này thì vạt áo ngủ của cô vướng phải một chậu cây gần đó. Cô ngồi xuống, cẩn thận gỡ vạt áo ra, không dám dùng sức sợ người trong phòng phát hiện tình cảnh xấu hổ này. Những nhánh cây lại chống đối làm cô phải mất chút thời gian nữa nên đã nghe thấy toàn bộ cuộc nói chuyện của họ.
Thật ra ngay trước khi cô rời đi, cô đã nghe được đoạn này:
“Tên đó và vợ hắn đã dàn xếp tốt lắm, chuyện đó đã chấm dứt rồi. Chỉ là không ngờ làm kinh động đến vị tiểu thư này, Lý lão đại cảm thấy thật không phải với cậu.”
“Lý lão đại nuôi toàn đám phế vật. Tôi muốn họ bảo vệ để cô ấy không bị hoảng sợ, không ngờ họ lại làm ra cái việc ‘tốt đẹp’ như vậy.”
“Cậu đừng tức giận. Lý lão đại vốn định chặn hắn lại, vừa đúng lúc hắn và tên kia gặp nhau. Lý lão đại còn tưởng rằng như vậy có thể đổ hết tội lên đầu tên kia, cho nó thêm chút phiền phức và giúp cho cậu được một chuyện.”
“Hóa ra ông cũng là phế vật.”
Tình tiết chỉ có trên phim cũng đã phát sinh với cô. Cuộc sống của cô quả nhiên không có chuyện ngạc nhiên, chỉ có vô cùng ngạc nhiên.
Trần Tử Dữu điều hòa hô hấp, kiểm tra xem có để lại dấu vết gì không sau đó cô cởi dép lê, đi chân không, nhẹ nhàng trở về gian phòng rồi lặng lẽ khép cửa, lần mò trong bóng tối về lại giường.
Đêm nay cô cũng đã ngủ, chỉ là ngủ không an. Sớm hôm sau tỉnh lại thì trong lòng nghi ngờ đêm qua chỉ là một cơn ác mộng. Cô cẩn thận kiểm tra vạt áo ngủ, vải vóc mượt mà vẫn còn lưu lại dấu vết bị mắc vào chậu cây.
Nhìn thấy Trì Nặc thì cô liền kinh ngạc, cô còn có thể bình tĩnh tự nhiên như bình thường, dường như những lời nói nghe được đêm qua chỉ là một cảnh khác trong giấc mơ của cô.
Trì Nặc nhìn mắt cô, cười nói: “Em ngủ nhiều vậy mà mắt còn thâm quầng kìa.”
Cô cũng cười nói: “Đây là mốt thịnh hành của năm nay đấy.”
Lúc trước cô cảm thấy tất cả mọi người xung quanh đều là diễn viên mà cô chỉ có thể làm quần chúng, không cách nào dung nhập vào đó được. Hôm nay, rốt cục cô cũng chân chính trở thành một diễn viên tài năng rồi, còn diễn xuất hết sức tự nhiên, không chút miễn cưỡng nào.
Sau khi trở về cô hoàn toàn cô lập với thế giới bên ngoài, không liếc, không đọc báo, phòng tập thể dục cũng không đến. Thế giới nhỏ bé như vậy mà cuộc đời cô lại như một vở kịch tránh không khỏi kịch bản đã được viết sẵn.
Chẳng hạn như, có một ngày cô đang lái xe, đi đường không thuận lợi, qua từng ngã tư đều gặp đèn đỏ. Trong đó có một lần thời gian đèn đỏ dường như kéo dài vô tận, đến khi đèn xanh sáng lên, chủ xe phía trước ước chừng là người mới học lái xe, đứng nguyên bất động cả nửa ngày, cô đi sau mà chậm rãi di chuyển được vài mét, phía trước lại đèn đỏ.
Hôm đó thật ra cô có chút chuyện gấp, cảm thấy rất bực bội, nhìn sang làn đường bên cạnh liền lấn sang làm cho một chiếc xe đang chạy phía sau không thể không thắng gấp, tức giận la hét chửi cô.
Cô vô ý nhưng lại thấy buồn cười, quay đầu nhìn chiếc xe bị cô chen lấn và người lái xe đang đỏ mặt tức tối kia. Khi cô quay lại thì điều đầu tiên cô thấy là một chiếc xe đang chạy bên trái cô có biển số khá quen, cô nhìn lên trên thì người lái xe còn quen hơn, đúng là Giang Lưu. Lúc này anh đang chăm chú nhìn vào đèn giao thông phía trước.
Khi cô vừa thu hồi ánh mắt thì th