Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342236

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2236 lượt.

học hành, sinh hoạt, mọi thứ đều dần ổn định.
Cô là học sinh ngoan, vẻ ngoài đẹp, khí chất tốt, thành tích cao, chỉ không tham gia hoạt động tập thể, cũng không tắm cùng bạn học nữ, rất ít nói chuyện cùng nam sinh, một mình ăn cơm, tự học, cũng không đi dạo phố, có nam sinh gửi thư cho cô, cô liền bỏ đi. Cô cự tuyệt giao thiệp với bất cứ ai. Bên ngoài, cô nhiệt tình giúp đỡ mọi người, vượt qua khoảng cách an toàn, cô chính là một khối hàn băng ngàn năm.
Năm đó loại người đẹp lạnh lùng rất được yêu mến, cá tính lạnh thì trong mắt nam sinh càng thần bí khó lường, mọi người đối với cô càng thêm hiếu kỳ, người theo đuổi cô, sóng sau xô sóng trước, đầy cả bãi biển.
Giằng co như vậy khoảng một học kỳ. Thanh niên tính nhẫn nại luôn kém, nhiều lần đụng phải tảng băng dĩ nhiên là nổi giận. Huống chi trong trường mỹ nữ nhiều như vậy, treo cổ tại một thân cây có chút uổng phí, cuộc sống của cô dần dần thanh tịnh.
Nhưng có một người gia thế không tồi, tài mạo đều tốt, quyết kiên trì đến cùng. Người này nổi tiếng toàn trường là tài tử phong lưu, một trong vài người đẹp trai nhất trường, dùng mười hai vạn phần kiên nhẫn và nhiệt tình, từng bước một tiếp cận cô, chậm rãi mở lòng cô, mấy tháng sau, rốt cục có thể hẹn cô ra ngoài.
Khi đó, Trần Tử Dữu đã đấu tranh, do dự. Cô có chứng ngại tiếp xúc với người khác, bất kể ai chạm vào, cô cũng sinh ra phản ứng chán ghét. Cô đã hết sức khắc chế nhưng vẫn mãi lạnh lùng, không cho cô có bạn mới, cô càng thêm cô độc.
Vậy mà người này lại kiên nhẫn chờ đợi nên cô bằng lòng cho anh ta một cơ hội, cũng muốn cho mình một cơ hội mặc dù đối với anh ta cô cũng không có cảm giác gì.
Nếu là một câu chuyện bình thường, tình tiết vốn phải tiến triển theo hướng hợp lý. Anh ta sẽ dần sưởi ấm tâm hồn băng giá của cô, hai người sẽ ở bên nhau cho đến lúc tốt nghiệp, quyết định cùng đối mặt với tương lai hoặc là chia tay trong hòa bình.
Thế nhưng sự thật lại không như vậy. Tên kia cuối cùng đã thành công bước đầu, không khỏi đắc ý, hắn lợi dụng cơn say muốn giở trò với cô, tình thế cấp bách, Trần Tử Dữu giãy dụa vô vọng liền rút cây trâm trên tóc đâm hắn bị thương.
Khi đó cô thường búi tóc lên, trên tóc luôn cài một cây trâm, có khi là trâm màu bạc có đính ngọc trai, có khi là trâm bằng mai rùa kiểu xưa. Đó là một trong những nét đặc thù của cô. Người khác tưởng đó là vật trang sức cổ, chẳng ai ngờ rằng đầu trước của cây trâm đều đã được mài nhọn.
Nam sinh đó bị thương cũng không quá nặng, cô đâm hai nhát, một nhát ở cánh tay, một một nhát đâm vào xương sườn nhưng không thương tổn đến nội tạng.
Chuyện này đã trở nên rất ầm ĩ. Trần luật sư khẳng định cô chỉ xuất phát từ tự vệ, còn luật sư đối phương lại nói vì kỹ xảo đả thương người như thế, rõ ràng là cố ý. Hơn nữa, sau khi đả thương người, cô lại trấn tĩnh gọi điện thoại, gọi xe cứu thương và báo cảnh sát.
Việc này cuối cùng cũng được giải quyết tốt đẹp nhưng Trần Tử Dữu không chịu trở về học nữa, cô không muốn đối mặt với những ánh mắt khác thường càng không muốn tiếp tục ở gần đám nam sinh đó. Cô không phủ nhận, cây trâm kia là công cụ phòng thân của cô mà cô cũng nghiêm túc nghiên cứu giải phẫu thân thể con người để tự vệ.
Gia đình cô đã không thể tin nổi, đứa con gái từ nhỏ luôn nhu thuận đằm tính, về mặt tinh thần lại khác người như vậy. Họ cho cô thử tâm lý trị liệu nhưng bác sĩ tâm lý nói: “Trần tiểu thư rất bình thường.”
Sau đó, cô được đưa ra nước ngoài học tại một học viện nữ nổi tiếng, bao trùm không khí tôn giáo tĩnh mịch, từ từ phục hồi.
Cô mỗi ngày sống trong không khí bình an này lại càng trở nên yên lặng.
Hàng năm, cha mẹ hoặc ông ngoại sẽ qua thăm cô một lần.
Cô phát hiện, ông ngoại ngày càng già nua, cha cô mi tâm ngày càng sâu còn mẹ thì thần sắc hoảng hốt.
Sản nghiệp trong nhà không cần cô phải hỏi đến, gia nhân mà gia đình thuê cho cô cũng không bao giờ đáp lời.
Cô biết sứ mạng tương lai của mình: Gả cho một người mà gia đình chỉ định sẵn, cô cũng không có ý định phản kháng.
Cho nên dù biết trong nhà xảy ra chuyện, cô cũng không nhiều lời, chỉ nói với mọi người là cô chi tiêu rất ít, không cần đến nhiều tiền như vậy.
Khi nghe tin cha mẹ mất, cô không hề khóc. Cái loại cảm giác này tựa như xem một bộ phim kinh dị, đang lúc không biết sắp phát sinh chuyện gì, bởi vì có cả vạn khả năng nên trong lòng vô cùng hoảng loạn, chờ đợi lo lắng, không thể thở nổi. Khi kết quả kia thật sự xảy đến thì ngược lại, thở phào nhẹ nhõm: à, hóa ra là vậy.
Khi đó việc học của cô đã hoàn thành, trong trường học cô đảm nhiệm một chức vụ nhỏ.
Cha mẹ gặp chuyện không may, cô từ chức, thu thập đồ đạc về nước.
Cha cô là vì chuyện ngoài ý muốn mà qua đời, ông đi công tác cùng một cổ đông, ngày mưa đường trơn nên xe bị hỏng, người chết. Mẹ cô vì bị đả kích mà uống thuốc tự tử.
Nói đến thì thật mỉa mai. Cha mẹ của cô giao dịch hôn nhân, bất trung với nhau, cô thậm chí không phải cốt nhục của cha, trong cuộc đời mình, cô cũng chưa bao giờ thấy cha mẹ thể hiện dấu hiệu gì là yêu nhau.


XtGem Forum catalog