Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?
Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342255
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2255 lượt.
Cô trực tiếp tìm đến một nhà tạo mẫu chuyên nghiệp, ngắn gọn nêu ra yêu cầu: cô muốn chính mình trông có vẻ tự nhiên hào phóng đồng thời cũng điềm đạm đáng yêu, muốn có vẻ tiều tụy mệt mỏi nhưng lại không muốn tổn hao vẻ mỹ lệ động lòng người, muốn có khí chất của tiểu thư khuê các, tóm lại, cô muốn khiến nam nhân động lòng, nảy ra ý muốn bảo hộ và cả cảm giác thỏa mãn.
Cô kỹ xảo không tốt, thế nên lúc ở nước ngoài cô chỉ là phông nền xinh đẹp mà thôi, bây giờ đành phải mời chuyên viên đến giúp cô bù lại.
Đối với những yêu cầu kia thì chính cô cũng cảm thấy hết sức khó khăn nhưng khi vài chuyên viên đã xong việc giày vò cô thì chính cô lại thấy rất vừa lòng.
Chuyên viên trang điểm cho diễn viên quả nhiên vừa ra tay thì so với thợ trang điểm bình thường rất khác xa. Cô thoạt nhìn tựa như mấy ngày mấy đêm ngủ không ngon, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt, con mắt tối tăm hãm sâu và sắc môi đỏ thắm.
Quần áo màu sắc tự do, thuần trắng và xanh đen, hai màu cổ điển, bởi vì trong trí nhớ của cô, y phục của Giang Ly Thành cùng căn nhà kia chỉ có hai màu sắc này.
Cô soi gương cẩn thận, đoan chính trang trọng đến quỷ dị, có một loại cảm giác gần với thời trang Gothic – chỉ là tóc cô ngắn nên hơi phá hủy cảm giác này.
Nếu cô là một nam nhân, cô cũng sẽ vì bộ dáng bây giờ của mình cảm thấy rất đắc ý, rất thoải mái, thậm chí sẽ có chút xấu hổ.
Đáng tiếc cô không phải Giang Ly Thành, cô không đoán được tâm tư người kia, thậm chí không biết mình có chữa lợn lành thành lợn què hay không.
Phòng trang điểm có người nghĩ cô muốn tham gia thử vai, cũng có người tâm tư phức tạp thì đoán cô muốn cùng nữ nhân khác cướp đoạt nam nhân. Nhưng nói chung, lúc cô rời đi, tất cả mọi người rất chân thành chúc phúc cho cô đạt thành ý nguyện.
Vì để tránh bị theo dõi, Trần Tử Dữu thuê xe đến công ty Giang Ly Thành. Giờ khắc này, cô mặt ngoài bình tĩnh nhưng kỳ thực có chút run rẩy khi người anh đang chờ là ông ngoại cô.
Tình huống so với tưởng tượng của cô có vẻ tốt hơn, cô vốn tưởng rằng nghênh đón cô là sỉ nhục và khó dễ nhưng ít ra cho tới bây giờ, tất cả đều gió êm sóng lặng.
Cô thư ký tươi cười thân thiện, nói rằng đã báo có cô đến được mười phút rồi mà Giang tổng vốn luôn đúng giờ nhưng lúc này trong phòng lại đang có người, thế nên ân cần mời cô uống trà. Dù cô khẩn trương đến miệng đắng lưỡi khô cũng quyết không đụng đến chén kia trà, cô không biết ở bên trong có cất giấu âm mưu gì không.
Chỉ chừng 5 giây, mỗi một giây đều là dày vò nhưng cô hy vọng thời gian có thể dừng lại, như vậy cô sẽ không cần phải tiến vào cánh cửa kia nữa.
Cô nắm chặt chuỗi hạt đeo ở cổ tay như đang niệm kinh, dùng sức đến suýt bẻ gẫy móng tay mình nhưng trong đầu hiện lên không phải kinh văn mà là những ý niệm và cảnh tượng loạn thất bát tao.
Trước giờ cô chưa bao giờ tháo miếng ngọc bình an này xuống. Có dạo nó được xem là bùa hộ mệnh của cô nhưng bây giờ cô biết rằng, tấm bùa gia truyền này cho tới giờ không hề bảo trụ được chút bình an nào.
Trên tay cô là đoạn hạt châu thủy tinh màu sắc rực rỡ từng thuộc về mẹ cô. Cô đeo cả đời, chưa từng tháo ra. Một tháng trước, mẹ gặp cô thì đã đưa cho cô, vì vậy nó trở thành món quà cuối cùng mẹ tặng cô.
Cô đeo nó, phảng phất như mẹ cũng đang ở cạnh cô. Dù mẹ cả đời nhu nhược nhát gan nhưng hai người hợp lực, sức mạnh lớn hơn một người. Giờ phút này cô cần dũng khí.
Cô mơ màng quay về mùa hè năm đó, nếu khi đó, cô có dũng khí nói hết cho gia đình cô biết, nếu như ông ngoại hoặc cha giận dữ truy ra thân phận của người kia, có phải sẽ đề phòng mà không rơi vào cục diện như hôm nay?
Cô nhớ tới những khảo sát khi còn đi học, cho dù đất nước ngày càng phát triển, tư duy đã cởi mở hơn trước nhưng nữ nhân bị ép buộc đều vì không để cho cuộc sống mình thêm khó khăn mà đã chọn cách im lặng, thà để tội phạm nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật. Thế nhưng tình huống của cô cũng không phải như vậy, cô thật sự ngu ngốc chui đầu vào lưới, căn bản là tự mình chuốc lấy nên mặt mũi nào mà quay về kể khổ với gia đình đây?
Hơn nữa, người kia chắc chắn là lợi dụng sự vô tri của cô mà tính toán hết rồi, biết rõ mọi thứ đều không sai lệch gì. Cô hết lần này đến lần khác tự an ủi mình, cứ như làm vậy thì tội lỗi của cô có thể giảm bớt.
Trần Tử Dữu nhìn chằm chằm chiếc đồng hồ trên tường nhưng chẳng thấy tiếng kêu, kim giây mỗi lần nhích thì lòng cô cũng run rẩy theo. Cánh cửa kia vẫn đóng chặt, Trần Tử Dữu không tưởng tượng nổi người thanh niên năm đó thoạt nhìn thật thanh khiết nhưng sau lưng lại cất giấu đôi cánh màu đen.
Cô đọc tư liệu thì biết, anh nắm giữ một món tiền lớn, bí ẩn, trong vài năm ngắn ngủn lập nên kỳ tích kinh doanh. Anh ít lộ diện trước công chúng, thân phận và hành tung thần bí. Bề ngoài anh là thương gia châu báu nhưng trên thực tế, sau lưng anh còn có thế lực và tài chính mạnh hơn. So với châu báu, anh càng thích chơi trò chiếm đoạt và tiêu huỷ, cưỡng chế chiếm đoạt một công ty cũng không kinh doanh mà chia nhỏ từng phần sau đó bán đi.
Vì vậy, nhà Trần