Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2241 lượt.
Thế mà sinh mệnh lại cùng kết thúc, họ giống như một đôi uyên ương hoạn nạn sinh tử không rời bước. Nếu đây không phải cha mẹ của cô, cô có khi lại bật cười.
Gia nghiệp một thời huy hoàng hôm nay đã tiêu vong, bị chính phủ nhiều lần điều tra, rơi vào nguy cấp. Có người hạ thấp giá cổ phiếu, cố ý thu mua. Những cổ đông lớn tuổi cùng gây dựng cơ nghiệp nhiều năm thì đã bỏ công ty, tự cứu lấy mình. Ba mươi năm cơ nghiệp, hôm nay lung lay, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đổ.
Khi Trần Tử Dữu về đến nhà, ông ngoại vì lo buồn loạn trong giặc ngoài cùng bi thương quá độ đã phải vào bệnh viện. Cô bình tĩnh xử lý đơn giản tang sự cho cha mẹ, tìm những vị cổ đông đã từng chứng kiến cô lớn lên kia, cầu xin họ cho cô biết công ty đã xảy ra chuyện gì.
Cô không hiểu việc kinh doanh nhưng vẫn nhanh chóng hiểu ra, có người muốn hủy diệt công ty mà ông cô một tay sáng lập, hơn nữa thủ đoạn hoàn toàn hợp pháp, không có sơ hở.
Bàn tay bí ẩn kia như đang chơi trò mèo vờn chuột, cho Tôn thị một đòn nặng nề, vừa cho nó một thời gian êm dịu, tình hình chuyển biến tốt đẹp lại một lần nữa chịu đả kích, mỗi đòn đều trí mạng. Nhiều lần như thế khiến mọi người lao tâm lao lực quá độ.
Cô lập tức hiểu ra đây là cố ý hãm hại, mục đích có lẽ không phải vì lợi ích mà vì ông ngoại của cô.
Ông ngoại cả đời cao ngạo, càng bị áp chế, ý chí chiến đấu của ông càng mạnh, ông coi trọng nhất chính là bạn bè và cấp dưới trung thành. Vậy mà lúc này, khi đang ở giữa vũng lầy, ý chí chiến đấu của ông đã bị hao mòn thì những người bạn mà ông tín nhiệm vì bảo vệ chính mình mà lựa chọn phản bội lại ông.
Đây không phải loại hình phạt tốc chiến tốc thắng, chém đầu hoặc xử bắn mà là cực hình lăng trì, sử dụng con người như một loại trò chơi, thậm chí còn có tư tưởng nghệ thuật, thong thả thưởng thức tác phẩm của mình từ từ chết đi.
Trần Tử Dữu nhớ đã từng đọc trong văn chương, đao phủ nổi tiếng nhất thời Trung Cổ có thể hành hạ một tử tù ba ngày cho đến chết. Giết người với hắn mà nói là một hành vi nghệ thuật cao cả mà người chết chính là tác phẩm. Nếu như người nọ bị chết quá nhanh thì tác phẩm này cũng thất bại.
Cô thoáng tưởng tượng ánh mắt giấu trong bóng tối của bức họa kia mà rét run.
Song cô càng sợ hơn là thủ đoạn ưu nhã mà kiên nhẫn kia có thể còn cất giấu chiêu số gì mới, có thể làm cho ông và gia đình của cô chịu thêm ô nhục nào đó nữa. Cô không sợ nghèo khó cũng không sợ bị cười nhạo, cô chỉ sợ người nhân duy nhất của mình chịu thương tổn nhiều hơn thôi.
Tựa như một người sắp chết, dù cho đao phủ có tài giỏi cũng sẽ có lúc tắt thở.
Mấy tháng qua, ông ngoại đang toàn lực ứng phó mà cô thì giống như đồng phạm tử hình đang chờ đợi. Những năm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô chỉ học được một điều, tất cả đều nghĩ theo hướng xấu nhất, sau đó sẽ không bị đả kích lớn cũng sẽ không thất vọng thêm.
Khi ông ngoại cô cuối cùng không thể xoay chuyển được trời đất nữa thì việc Trần Tử Dữu giấu ông điều tra cũng dần có kết quả.
Dưới bối cảnh thời đại, những người làm giàu nhanh chóng đều có một số thứ không thể để người khác biết và ông ngoại của cô cũng không ngoại lệ.
Những tập tài liệu đủ để quyết định sống chết của ông quả nhiên đã biến mất. Đây mới là điều cô sợ nhất.
Thêm vào đó, lúc này cô rốt cục đã biết được tên người thu mua cuối cùng, một cái tên quen thuộc: Giang Ly Thành.
Anh rõ ràng không lừa cô, ngay cả tên cũng không hề lừa.
Không ngờ có thể dễ dàng gặp mặt Giang Ly Thành, thật là vượt quá dự liệu của cô.
Tìm được tên, Trần Tử Dữu giấu ông thông qua cách đặc biệt, dùng một ít thủ đoạn.
Hai mươi mấy năm, cô luôn làm cô gái ngoan ngoãn nhưng ngẫu nhiên làm một ít chuyện trái với lệ thường cũng rất kiên quyết.
Thế nên khi cô biết tên của người đứng sau chuyện này thì cô lập tức quyết định muốn nghĩ cách gặp anh.
Trần Tử Dữu đã chuẩn bị tốt cho cuộc chiến kéo dài này, thậm chí cũng chuẩn bị cho ngày phán quyết cuối cùng, khi đó mới có thể thấy mặt Giang Ly Thành, thậm chí có thể vĩnh viễn không gặp lại anh.
Cô dựa theo thông tin thám tử tư cung cấp mà gọi điện thoại, thư ký hai phút sau đã cho cô câu trả lời rất thuyết phục. Cô suy nghĩ vài ngày mới chuẩn bị mấy phương án hoàn toàn không có cơ hội dùng tới.
Có lẽ chuyện này nói lên một điều, người ta sớm đã nắm chắc thắng lợi trong tay, khiến ông ngoại cô tuyệt không có cơ hội vùng lên nên cũng hoàn toàn không ngại bại lộ thân phận.
Trần Tử Dữu soi gương, cẩn thận chỉnh đốn trang phục.
Thanh xuân của cô đã chết vào mùa hè năm 17 tuổi đó. Từ nay về sau, cô đối với việc trang điểm, ăn mặc, những thứ đại đa số nữ nhân quan tâm nhất vĩnh viễn không còn hứng thú nữa.
Những năm trở lại đây, cô lần đầu tiên lại chú ý đến vẻ mặt và tư thái của mình.
Đương nhiên không phải cô trang điểm hay phối hợp quần áo, trên thực tế qua nhiều năm như vậy, cô hầu như chỉ biết đánh phấn, tô son và vẽ lông mày, phức tạp hơn một chút thì đành bó tay. Trang phục cũng luôn là kiểu dáng cổ điển cùng với màu sắc không dễ bị lỗi thời nhất.