Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342270

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.

rất có tính ngụy trang. Hơn nữa, bọn họ nói chuyện rất chăm chú, trong vườn lại có nhiều hoa quý, bọn họ không cần chú ý đến một góc khuất như vậy.
Trần Tử Dữu nghĩ trong đầu, Giang Ly Thành thật sự quá hạ thấp giá trị của mình rồi, nếu bị bệnh thì có thể trực tiếp đến những bệnh viện của nước ngoài, sao lại hạ mình đến cái bệnh viện nhỏ xíu này chứ. Thế nhưng khi thấy bộ dáng viện trưởng nói chuyện cùng anh, rõ ràng là cung kính coi anh như khách quý, cô phát lạnh, nghi ngờ bệnh viện này có sự đầu tư của anh. Sau này cô tuyệt đối sẽ không tới đây nữa dù rất thích cách phục vụ ở đây. Sau đó cô lại nghĩ, cách ăn mặc thế kia mà không đi cổng chính lại đi cổng sau, ở nơi nhỏ bé này cũng gặp, quả nhiên trời sinh anh và cô tương khắc mà.
Mấy phút sau, Trần Tử Dữu không thấy động tĩnh gì liền nhanh chóng rút lui khỏi cái nơi nhìn có vẻ an toàn nhưng lại ẩn dấu nguy cơ này, đi qua đại sảnh bệnh viện, bước nhanh đến bãi đỗ xe.
Trần Tử Dữu mở điều hòa, khép mắt lại. Khi nãy cô phơi nắng dưới ánh mặt trời, vừa ngồi vào thì trong xe nóng như lò hấp, trước mắt cô một trận quay cuồng không nhìn rõ thứ gì, ra khỏi bệnh viện cô lại quên đeo kính râm.
Khi mắt cô và nhiệt độ đều bình thường trở lại, cô khởi động xe, chuẩn bị nhanh chóng chạy xa khỏi cái bệnh viện vốn ấn tượng rất tốt nhưng bây giờ lại cảm thấy có hơi hướm kỳ quái này.
Thế mà sao lại có thể xui xẻo đến vậy, ngay khi cô cho rằng thời khắc nguy hiểm đã qua, cô nhìn qua kính chiếu hậu lại thấy người cô tưởng đã rời đi, Giang Ly Thành, lại đang cùng viện trưởng đi ra từ bệnh viện, sau đó viện trưởng nắm tay anh, khẽ khom người hành lễ, dáng điệu lịch sự, trang nghiêm, có vẻ lúc này là đi thật.
Trần Tử Dữu nhấn mạnh chân ga, lao xe đi. Cô cách bọn họ mấy trăm mét, xe của cô cũng không nổi bật, Giang Ly Thành hẳn là không phát hiện được. Chỉ hy vọng như thế.
Cô thuận lợi chạy ra khỏi cửa chính bệnh viện, chạy qua đèn giao thông thứ nhất, nguy hiểm hình như đã qua. Cô vừa thở phào nhẹ nhõm thì điện thoại lại vang lên, trên màn hình không hiện số.
Cái này thật sự sánh được với phim kinh dị mà. Cô để nhạc chuông cô thích nhất nhưng lúc này khúc nhạc lại làm cô khó chịu. Khi lái xe cô rất ít khi nghe điện thoại, vì sợ gặp chuyện không may nên cô giả bộ không nghe thấy.
Cuối cùng tiếng chuông cũng dừng lại, Trần Tử Dữu vừa thở ra một hơi thì tiếng chuông lại vang lên. Cô đếm thầm, đếm tới mười hai, rốt cục không thể không một tay lái xa một tay tiếp điện thoại, đầu bên kia chỉ có ba chữ thanh âm lạnh lẽo, không chút cảm xúc: “Trần Tử Dữu.” Sau đó liền ngắt máy.
Cô bỗng nhiên nhớ tới những nhân vật ngày xưa trong đêm khuya thanh vắng kêu danh tính hồn phách của yêu ma quỷ quái nào đó.
Giống lợn đực tùy tiện động dục! Trần Tử Dữu ác độc lặp đi lặp lại những chữ này hai lần, cố gắng từ vẻ mặt ảo não khôi phục lại thần sắc lạnh nhạt bình thường. Sau đó cô đỗ xe lại bên đường.
Tình huống này nằm ngoài dự đoán. Trước khi cô nghỉ hai tuần mới vừa cùng anh “hẹn hò” một lần, chuyện này vốn là không sắp đặt trước, cô có ít nhất nửa tháng tự do nên vốn tưởng rằng kỳ nghỉ dài ngày này sẽ được thanh tĩnh.
Tần số xuất hiện của anh cùng chu kỳ sinh lý của cô càng lúc càng giống nhau. Vốn kinh nguyệt cô không đều, mỗi lần đến ngày cô phải uống một đống thuốc Đông y sắc sẵn. Từ hai năm qua tần số xuất hiện của anh cơ bản là cố định, chu kỳ sinh lý của cô cũng dần bình thường, thông thường anh tới trước, chờ khi anh đi, thời gian chuẩn xác không cần dùng thuốc cũng không cần uống thuốc tránh thai, kế tiếp là ba ngày tự do, nhẹ nhàng khoan khoái của cô. Nhiều lần như thế.
Bởi vậy, chỉ cần Giang Ly Thành đừng đột nhiên xuất hiện, trong lòng cô đã đem anh đánh đồng với dược liệu hay vật phẩm chữa trị nào đại loại thế, v.v….
Trần Tử Dữu vừa ngoan ngoãn ngồi vào sau xe Giang Ly Thành, nhìn ngón tay, vừa tiếp tục sáng tác “Một cây ích mẫu tươi tốt hấp thụ tinh hoa ngàn năm hóa thành nam nhân nhưng tu luyện không tinh nên gây họa cho nhân gian” đại ý là chuyện tình yêu tiên-yêu, Giang Ly Thành thì đang xem một bản văn kiện.
“Cô đến bệnh viện làm gì?” Anh trực tiếp hỏi, ánh mắt còn đặt trên văn kiện.
“Hả? . . . . . . Thăm bạn.” Đang mải mê suy nghĩ, Trần Tử Dữu suýt nữa bị câu hỏi đột ngột của anh hù dọa, thuận miệng nói tùy tiện. Cô chẳng muốn giải thích nhiều, huống chi hôm nay tài xế lái xe phía trước không phải Giang Lưu, cô không nên nói với người đàn ông xa lạ rằng mình đi kiểm tra tử cung.
“Buổi chiều không phải về làm sao?”
“Hôm nay tôi nghỉ.” Trần Tử Dữu thành thực nói. Tránh cũng không khỏi, không bằng chết sớm còn sớm được siêu sinh.
“Nếu thân thể không có gì thì chiều đi bơi cùng tôi.” Giang Ly Thành lật qua trang, vừa cúi đầu xem vừa dùng giọng điệu như phân công công việc.
Trần Tử Dữu từ đầu đến chân đều xụi lơ, mũi và miệng như có cảm giác sặc nước.
Giang Ly Thành lúc nãy rõ ràng là một bộ dạng chán chường, cô tưởng anh không có hứng thú gì nên mới qua loa ứng đáp câu hỏi của anh. Cô hận muốn cắn lưỡi cho xong.