Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2274 lượt.
Trần Tử Dữu đã quên Giang Ly Thành vì chuyện gì mà cố ý muốn dạy cô bơi lội, có lẽ là phát hiện cô sau khi xem hết một bộ phim về biển lại như say tàu mà nôn cả nửa ngày, hoặc biết được cô ở trong hồ bơi ngâm vài tiếng đồng hồ nhưng lại không biết bơi.
Dù sao ở phương diện này cô cũng không phải học trò có ngộ tính cao, anh cũng không phải huấn luyện viên kiên nhẫn, giằng co một hồi, cô thì bị sặc nước, bị chuột rút mà anh trong quá trình dạy cũng bị cô cào mấy lần. Kết quả, thành tích duy nhất của cô là nín thở được trong nước.
Lúc này Trần Tử Dữu gắt gao bám lấy thành bể bơi không buông, Giang Ly Thành nói: “Kỳ quái, cô không phải rất thích tắm rửa sao?”
“Tắm rửa với bơi lội không giống nhau.” Cô đang trả lời thì đã bị anh kéo xuống, cô bất chấp e dè xoay người bám vào cổ anh, anh gạt tay cô ra thì cô liền dùng chân bám chặt eo anh, coi anh như khúc gỗ nổi. Bể bơi rất sâu, có thể không tới cằm cô nhưng lại biến thái tạo ra sóng nhân tạo đánh lên đánh xuống, cô chỉ nhìn thôi đã thấy chóng mặt rồi. Việc cô thích sạch sẽ là thật nhưng cô rất sợ mặt nước dập dềnh mênh mông này.
Cô vùi đầu vào trước ngực Giang Ly Thành, nghe từ lồng ngực anh phát ra tiếng cười: “Nếu trên giường cô cũng có thể nhiệt tình như vậy, tôi sẽ thụ sủng nhược kinh mất.”
Trần Tử Dữu lúc này mới phát hiện động tác của mình hết sức mờ ám, cô lập tức thả chân xuống, chưa kịp ổn định cả người đã bị Giang Ly Thành ném vào nước.
Cô thất kinh quên mất phải nín thở thế nào nên bị sặc nước, mùi vị ấy cô không muốn nếm thử lần nữa. Lần trước cô sặc dữ dội, cả ngày nói không ra lời, lỗ tai đau suốt ba ngày. So ra, cô thà bị Giang Ly Thành lăng nhục và ngược đãi còn hơn. Anh cũng là kẻ bảo thủ, chưa bao giờ ở bên ngoài phòng ngủ và phòng tắm làm càn.
Trần Tử Dữu nín thở, thân thể lại nổi lên. Cảm giác nổi trong nước này rất kỳ lạ, nhẹ nhàng bồng bềnh nhưng cũng rất kinh khủng, như đang phiêu du trong vũ trụ vô tận. Cô không dám cử động, phát hiện mình đang dần chìm xuống, dưới tình thế cấp bách đập loạn vài cái, ngạc nhiên phát hiện cả người đang tiến về phía trước, sau đó bên tai truyền đến tiếng Giang Ly Thành trên mặt nước, không rõ lắm. Anh nói: “Đúng rồi, tiếp tục đi.” Thanh âm kia cách cô rất xa.
Trần Tử Dữu cứng người, muốn trồi lên nhưng không nắm vững kỹ thuật, chân đạp mấy lần cũng không đứng lên đáy hồ được, cô hoảng hốt đập loạn lại ngã vào hồ, nước trong hồ ồ ạt chảy vào miệng, mũi và lỗ tai cô. Cô vùng vẫy vài cái, bị người ôm lấy eo kéo lên khỏi mặt nước, áp lực trong ngực giảm bớt, cô hít vào nhưng lại bị sặc.
“Anh muốn dìm chết tôi!” Trần Tử Dữu nằm sấp bên bể bơi vừa ho khan vừa lên án. Giang Ly Thành nhàn nhã bơi đi bơi lại trong hồ, tư thái thong dong, thân hình cường tráng.
Trần Tử Dữu chật vật leo lên bờ, phủ khăn tắm của mình, cầm khăn tắm của anh lau nước.
Có người đưa đồ uống ướp lạnh và khăn tắm mới đến. Trần Tử Dữu uống xong cổ họng còn khát liền uống luôn ly của anh.
Giang Ly Thành đi tới, lấy ly nước trong tay cô uống vài ngụm, không đếm xỉa ánh mắt của cô và chóp mũi phiếm hồng: “Xuống bơi thêm ít nữa, nếu không lần tới cô lại phải bắt đầu lại.” Anh ôm lấy eo cô kéo xuống nước.
Bên bể bơi không có gì để bám lấy, Trần Tử Dữu đành phải dùng sức ôm lấy vai anh, sống chết gì cũng không chịu xuống nước, ngón tay của cô bấm vào da thịt anh làm anh rụt vai lại.
“Tôi không muốn bị chết đuối!” Trần Tử Dữu giãy dụa nói.
“Tôi sẽ không để cô chết đuối. Bể bơi này tôi rất thích, tốn không ít tiền đâu. Cô mà chết trong này thì về sau sao tôi dùng được nữa.” Giang Ly Thành nói.
Tóm lại, Trần Tử Dữu tới xế chiều cũng đã bơi được.
Cô tự nhiên có được kỹ năng mới, coi như hôm nay là một sự kiện hiếm có trong cuộc sống bình thường của cô.
Đến chiều, Trần Tử Dữu ở trong bể bơi tới bơi lui hơn mười vòng, tựa như hồi còn nhỏ vừa chập chững học đi đã lập tức chạy loạn từng phòng cuối cùng lại bị ngã đau, hay như thời thiếu nữ lần đầu tiên học cưỡi xe đạp nên chạy gần nửa thành phố cuối cùng lại lạc đường, cô bơi mãi cho đến khi không còn sức, suýt bị sặc nước mới dừng lại .
Cô nhớ trước kia khi làm việc gì dù đụng phải khó khăn cũng tuyệt đối không bỏ dở, cô bị đè ép mãi cơ hồ quên mất đặc tính này của mình, hóa ra nó chưa từng mất đi.
Sóng biển nhân tạo chẳng biết lúc nào đã tắt nên vừa rồi cô mới không cảm thấy choáng váng. Cô loạng choạng leo lên bờ, có người giữ vai cô, choàng lên một cái khăn bông lớn, giúp cô lau tóc rồi đưa cho cô ly nước. Ngẩng đầu nhìn lại là một người phụ nữ trung niên vóc người khỏe mạnh, nhìn cô cười: “Giang tiên sinh có việc đi trước, bảo tôi ở lại cùng Trần tiểu thư.” Người này gương mặt vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, có lẽ là người làm ở đây, cô không hứng thú mấy chuyện như vậy nên cũng không cố nhớ.
Hèn chi cô có thể bơi thư thái, tận hưởng không khí mát mẻ như vậy thì ra cái người đáng ghét kia đã sớm rời đi. Cô nhớ có người đưa điện thoại cho Giang Ly Thành, sau đó anh lên bờ nghe điện, cũng không thấy xuống nước nữa.
Chắc anh thật sự sợ xác củ