Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342365

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2365 lượt.

ó thể là do mê muội nhất thời nhưng nhiều lần như vậy thì có thể xem là duyên phận.” Trì Nặc đã nói như thế.
Thật ra Trì Nặc khá hiểu cô, ít nhất cũng hiểu cô nhiều hơn cô hiểu anh. Trần Tử Dữu vốn là người hiếm khi để lộ cảm xúc ra bên ngoài lại ít lời nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt cô, anh cũng có thể đoán được tâm trạng của cô mà không bị thái độ che giấu của cô đánh lừa.
Trì Nặc tướng mạo đoan chính, nói chuyện thông minh, cử chỉ nho nhã, tính cách hướng nội. Lúc đầu Trần Tử Dữu cũng không để ý nhưng khi anh đối với cô ngày càng tốt thì Trần Tử Dữu phát hiện mình hoàn toàn nhìn không hiểu chút gì về anh.
Trần Tử Dữu chính thức qua lại với Trì Nặc chỉ vì một chuyện ngẫu nhiên. Không chỉ có sự rung động là trong nháy mắt, đôi khi chúng ta dùng thời gian rất lâu để suy xét mà không có kết quả nhưng khi quyết định thì cũng chỉ cần trong nháy mắt.
Hôm đó cô gặp phải một chuyện mà cô tưởng chỉ có thể xuất hiện trong mấy tin tức thời sự thôi. Một người phụ nữ đang có thai bất ngờ ôm bụng ngã xuống đường, cô dừng xe lại tính xuống giúp nhưng lại bị cô ta đánh ngược lại, còn bị té ngã.
Cách giải quyết trong trường hợp đó có rất nhiều, tự nhận mình không may rồi đưa cho cô ta ít tiền để có thể yên ổn hoặc là cùng nhau đến đồn cảnh sát, đến bệnh trường đại học rồi gọi thêm một đám phóng viên. Tuy nhiên, cô nghĩ phụ nữ mang thai thì không thể làm gì hãm hại cô được. Trên đường không có nhiều người, thậm chí không có ai dừng lại xem nữa, cô thầm tính các giả thiết và hậu quả nhưng dù cách nào cũng khiến cô khó chịu. Đúng lúc đó Trì Nặc gọi điện mời cô cùng dùng bữa tối, vì vậy cô kể cho anh nghe chuyện xảy ra.
Nơi cô đang đứng cách công ty anh chỉ vài phút đi bộ, anh nói cô đừng làm gì cả đợi anh đến, thậm chí chẳng cần Trần Tử Dữu giải thích gì anh cũng nhanh chóng giải quyết xong chuyện này. Cô chỉ nghe thấy người phụ nữ đó nước mắt ròng ròng kể lể tình huống bất hạnh mà cô ta vướng phải.
Cảnh sát hỏi cô: “Cô có muốn khởi tố kẻ lừa đảo này không?”
Trần Tử Dữu lắc đầu. Lúc sau, thừa dịp không có ai để ý cô liền rút ít tiền kín đáo đưa cho cô gái kia.
Trì Nặc nói: “Em nói anh thích em là vì một phút bốc đồng nhưng đối với em, anh thích chính là sự thông minh đằng sau vẻ ngoài ngốc nghếch của em. Dù có bị người ta hãm hại nhưng cũng không ghi hận, lại còn suy nghĩ cho họ. Cô gái ngốc như em, nhìn bên ngoài giống như một tấm lụa trắng nhưng trong đáy mắt lại ẩn chứa nhiều tâm sự khiến cho người khác có ý nghĩ muốn bảo vệ.”
Quả thật trước đây đã từng có hai chuyện tương tự. Lần thứ nhất là bản kế hoạch rõ ràng do cô viết nhưng thành quả lại do người khác hưởng, lần khác là sai lầm của ba người nhưng hậu quả lại do một mình cô gánh chịu. Không phải cô không thèm để ý nhưng hậu quả của hai chuyện này cũng không nghiêm trọng lắm, nếu làm lớn lên thì cô sẽ khó sống, chi bằng tạo tình cảm đổi lấy một bầu trời bình yên. Không ngờ Trì Nặc cũng biết.
“Anh từng nói với em, anh không thích thành phố này, thật ra là không thích mùa này, cứ sáng sớm lại dày đặc sương mù, cảm giác rất buồn bực giống như lúc nào cũng đang chờ đợi điều gì đó. Nhưng mỗi lần thấy em, anh lại cảm thấy sương mù lúc bình minh lại tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, nhu hòa làm cho lòng người thêm hy vọng, tựa như cảm giác này chính là thứ mình đang chờ đợi. Vì thế, anh không muốn vuột mất em.” Trì Nặc vô cùng nghiêm túc nói, sau khi nói xong còn cười bổ sung một câu, “Từ lúc trưởng thành tới giờ chưa từng bày tỏ với cô gái nào như vậy, chính anh cũng thấy ớn lạnh nhưng mỗi lời anh nói đều là thật lòng.”
Trần Tử Dữu vì những câu nói miêu tả về sương mù của anh mà hơi sững sờ.
Từ ngày đó, Trần Tử Dữu chính thức quen với Trì Nặc. Cô không phải bị cảm động bởi lời thổ lộ chân thành ấy của Trì Nặc, chỉ là cô cảm thấy, nếu có một người như vậy, người mà cô có thể dựa dẫm mà không cần phải lo lắng anh có âm mưu gì, cô có thể thỉnh thoảng lợi dụng anh mà không phải áy náy trong lòng, nếu có gặp phải tình huống như hôm nay cũng không cần tự mình chịu đựng, cảm giác ấy thật tốt biết bao. Đã lâu rồi cô không có lại cảm giác như vậy.
Cô cũng không tin Trì Nặc thật sự yêu cô sâu nặng đến thế nhưng cũng không nghi ngờ vì cô nghĩ mình chẳng có gì để lợi dụng, cùng lắm thì coi như cuộc chinh phục tình trường nho nhỏ của anh vậy, cô cũng không mất mát gì.
So với thái độ có cũng được mà không có cũng chẳng sao của Trần Tử Dữu, Trì Nặc lại dốc sức hơn nhiều. Không lâu sau đó, trùng hợp anh lại đưa cô ra mắt mẹ mình, một người phụ nữ trung niên tao nhã, hiền hòa, khi gặp cô thì tỏ vẻ rất yêu mến, nhẹ nắm tay cô, kể với cô rằng hồi nhỏ Trì Nặc từng yêu thích một cô gái giống như cô vậy, không ngờ anh thật sự gặp được cô.
Thái độ thân mật của mẹ Trì Nặc khiến Trần Tử Dữu bất an. Cô lớn lên trong một môi trường yên lặng. Những người thân đã qua đời của cô cũng rất ít khi biểu lộ tình cảm với cô rõ ràng như vậy, hơn nữa cô tự biết mình chưa bao giờ đạt đến tiêu chuẩn hoàn mỹ như mẹ Trì Nặc nói.
Vì vậy, mặc dù trong tận đáy lòng cô cho rằng dù