Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342363

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.

ất thành khẩn, khiêm tốn nhưng thái độ cương quyết, cường ngạnh. Trần Tử Dữu nghĩ lại lần trước cô ấy mời mình đã rất thất lễ nên đành phải đi theo.
Tiệm trà ở trên lầu. Khi hai người vừa lên lầu thì Trần Tử Dữu lại gặp người mặc đồ đen lần trước đang đứng ở góc tường. Lần này anh ta mặc một bộ vest xám, vẫn không có gì khác, chỉ đứng cách hai cô một mét tiêu chuẩn như một người khách qua đường, khẽ gật đầu chào cô rồi biểu lộ một nét mặt kỳ quái. Cô tạm cho rằng anh ta đang cười với cô nên cũng cười đáp lễ.
Trần Tử Dữu gọi một ly trà sữa thêm hương vị cappuccino. Tô Hòa nói với phục vụ: “Tôi cũng vậy.”
Người đang đứng cách một mét kia liền tiến đến một bước: “Tiểu thư, bác sĩ nói cô không thể uống cà phê.”
“Tôi muốn uống trà sữa.”
“Tất cả những thứ có chứa cà phê đều không tốt cho sức khỏe của cô.” Anh ta kiên trì.
“Cậu không nghe câu “dân dĩ thực vi thiên” sao? Nhu cầu hưởng thụ cơ bản nhất cũng không có được thì khỏe mạnh để làm cái gì?” Tô Hòa từ tốn giảng giải như cô giáo đang dạy bảo học trò.
(dân dĩ thực vi thiên: Thực phẩm là sinh mạng của con người; thức ăn là quan trọng nhất; những chuyện khác chỉ là thứ yếu.)
Người kia dùng vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Trần Tử Dữu.
Trần Tử Dữu nhẹ nói: “Có khỏe thì mới có nhiều cơ hội hưởng thụ.”
“Nói cũng đúng.” Tô Hòa chậm rãi nở nụ cười, nghiêng đầu nói với vệ sĩ trung thành của cô một thức uống “cực kỳ bổ dưỡng cho sức khỏe của cô “.
“Sắc mặt của chị có vẻ khá hơn, đã khỏe hơn chưa?” Trần Tử Dữu hỏi.
“Ít nhất vẫn còn sống.” Tô Hòa dùng giọng điệu như đang nói chuyện thời tiết, “Gần đây cô thế nào?”
“Vẫn vậy thôi.” Trần Tử Dữu lựa chọn từ ngữ, cảm thấy hai người cũng chưa thân thiết đến mức có thể tâm sự về tình hình hiện nay nhưng chủ đề này rõ ràng do cô nêu ra.
“Nếu có thể trở lại tuổi như cô bây giờ, thân thể vẫn còn khỏe mạnh tôi tuyệt đối sẽ không sống uổng phí mà nhất định sẽ tận hưởng những ngày tháng muôn màu muôn vẻ.”
“Hiện tại tôi cũng sống rất tốt rồi.” những lời của Tô Hòa, “uổng phí”, “muôn màu muôn vẻ” như khuấy động từng sợi thần kinh của Trần Tử Dữu, cô dùng ngữ khí khẳng định chỉnh lại thuyết pháp vừa rồi.
“Vậy là tốt rồi.”
Khi Trần Tử Dữu cùng Trì Nặc hẹn hò mà cũng có thể chạm mặt vợ chồng Giang Ly Thành thì cô thật sự nghi ngờ tính khoa học của môn xác suất thống kê này.
Trì Nặc đưa cô đi xem vở ca kịch “Hồ Điệp phu nhân”, là một vở kịch trao đổi diễn xuất với một nhạc trường đại học nổi tiếng của nước ngoài, chỉ diễn một đêm nên rất khó mua vé.
Cô cũng không hứng thú lắm với ca kịch, chỉ có lần thuận miệng kể cho anh nghe từng cùng bà ngoại đi xem ca kịch nhưng tiếc là chưa bao giờ xem hết được một vở kịch vì thường lăn ra ngủ giữa chừng. Không ngờ Trì Nặc lại nhớ rõ, anh nói: “Đền bù cho em đó.”
Đêm chính thức công diễn, nhà hát yêu cầu rất nghiêm với trang phục của khán giả. Vở kịch kết thúc, hai người theo dòng người tiến ra đại sảnh. Bên ngoài trời đã về khuya, gió rất lạnh, Trần Tử Dữu mặc một bộ váy màu xám đính hạt khoác một chiếc áo choàng bằng lụa mỏng manh nên không thể chống lại cái lạnh mà xe của họ lại đậu khá xa.
Trì Nặc khoác cho cô áo vest của anh, nhẹ ôm eo cô để chắn gió lạnh và cũng có thể truyền hơi ấm cho cô. Hai người nép sát vào nhau bước vội trong gió, bất ngờ gặp một cặp khác cũng đang ôm nhau bước ra.
Thật ra xe của Giang Ly Thành và Tô Hòa đã tới nhưng trong nháy mắt trước khi hai người bước lên xe, bọn họ lại vừa vặn chạm mặt nhau.
Sắc trời rất tối, không có trăng sáng, cô có thể cúi đầu giả vờ như không thấy nhưng Trì Nặc lại nói: “Xin chào, Giang tiên sinh. Chị Hòa, khí sắc không tệ đó.” Anh cùng Giang Ly Thành bắt tay, tay kia vẫn ôm eo cô.
Giang Ly Thành cũng nói “Xin chào”, sau đó không nói năng gì nữa. Trần Tử Dữu có bệnh quáng gà, trong bóng đêm chỉ có thể mơ hồ nhìn được hình dáng nên dứt khoát cứ cúi đầu.
Ngược lại, Tô Hòa rất hứng thứ trò chuyện với Trì Nặc trong gió đêm, từ chuyện trời hôm nay lạnh thật đến vở kịch vừa rồi không hay lắm, hay “Cậu vừa được thăng chức phải không, chúc mừng nha” … Trước khi đi còn nhẹ nắm tay Tử Dữu đang rét run, nhu hòa nói: “Trì Nặc, cậu chọn bạn gái khéo thật.”
Trì Nặc lái xe đưa Trần Tử Dữu về nhà, trên đường không nói lời nào. Cô đem chiếc đĩa “Hồ Điệp phu nhân” vừa mua nhét vào máy đĩa, chỉnh đến làn điệu nổi tiếng Unbeldivedremo, một giọng nữ ung dung cất lên, lan đến từng ngóc ngách trong xe.
Nữ ca sĩ hát đến đoạn cao nhất thì Trì Nặc nói: “Em cũng biết Tô Hòa?”
“Khi mua hàng có gặp một lần.”
“Cô ấy có vẻ rất thích em. Cô ấy đối với phụ nữ rất có hứng thú.”
“Anh xem ra rất thân với chị ta.”
“Cô ấy là đàn chị thời trung học và đại học, cả hai cấp.”
“Vậy à.”
“Tránh xa cô ấy ra, người này rất phiền toái.”
“Ừ.”
Một lúc sau, cô lại bật lại ca khúc vừa rồi.
“Em thích bài này sao?” Trì Nặc hỏi.
“Chỉ ấn tượng với lời thôi còn giai điệu, nhịp điệu đều không nhớ được.”
“Còn nữa, em là người phụ nữ duy nhất anh biết khi xem xong vở ca kịch này lại không khóc đó.”


XtGem Forum catalog