Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342366
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2366 lượt.
đúng hay sai, không ai có quyền phán xét quá khứ của cô nhưng cô vẫn thẳng thắn nói với Trì Nặc: “Em không tốt như bác gái nghĩ nên không phù hợp với anh đâu, bất kể về phương diện gì.”
Cô nói ngắn gọn nhưng Trì Nặc hiểu hết, anh trả lời: “Ai cũng có quá khứ, cả anh cũng có. Nếu anh không hoàn toàn bỏ qua được thì cũng chỉ có thể trách mình không gặp được em sớm hơn.”
Khi anh nói những lời này, anh nắm chặt hai bàn tay Trần Tử Dữu trong tay mình. Cô đã có lúc hy vọng tương lai có thể toàn tâm toàn ý cùng anh trải qua, đến răng long đầu bạc.
Cuộc sống của cô trôi qua rất thuận lợi, cả công việc lẫn tình cảm. Cho tới nay, đây chính là cuộc sống cô hằng khao khát. Những thứ đã ghi dấu ấn trong cuộc đời của cô, tựa như một bộ phim cũ cô từng xem, nội dung chính cô đã quên, chỉ còn nhớ vài đoạn ngắn ngủi mang đậm màu sắc hoài niệm, nếu không cố gắng nhớ lại thì chắc chắn không thể nhớ được chút gì.
Lẽ ra cô không nên nhớ đến Giang Ly Thành. Cô không phải người có tham vọng về sự nghiệp lẫn cuộc sống nhưng cô biết làm sao để sống thoải mái, vui vẻ.
Trong cái thành phố rộng lớn này, vô số người cùng ăn trong một nhà hàng, cùng đến một bệnh trường đại học, một ngân hàng, có lẽ cũng từng gặp nhau nhưng lại không hề biết. Cô vẫn cho rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại Giang Ly Thành. Hoặc giả, dù có gặp cũng giả vờ như không thấy. Vậy nên khi anh nhiều lần xuất hiện trong tầm mắt cô thì cô hơi hoài nghi.
Lần đầu tiên gặp anh là trong hành lang của một khách sạn năm sao.
Trường đại học của cô đảm nhận trách nhiệm tổ chức hội nghị giao lưu học thuật quan trọng. Cô nằm trong ban tổ chức vì cô am hiểu ba ngoại ngữ, phụ trách tổ các chuyên gia nước ngoài. Hội nghị diễn ra trong khách sạn này để tiện cho đồng nghiệp khắp thế giới có thể giao lưu, làm việc.
Hôm ấy cô ôm một chồng tài liệu tham khảo cao ngất đến giao cho từng chuyên gia.
Cô đang chuẩn bị đưa tài liệu cho một tiến sĩ y khoa lão thành, người đó biết chút ít tiếng Hoa, tính tình lại hài hước dí dỏm.
Cô vừa ngẩng đầu thì cửa bên trong đột nhiên mở ra, bước ra không chỉ có một người.
Trần Tử Dữu lui ra sau một bước nhường đường cho khách nhưng cô lại giật mình khi nhìn thấy người cùng bước ra với vị tiến sĩ đó lại là Giang Ly Thành trong bộ âu phục, giày da, sắc mặt bình thản.
Cô hành lễ rồi dùng tiếng Anh nói: “Tôi đem đến cho ngài một ít tư liệu.”
Vị tiến sĩ đó làm động tác “mời” rồi nói, “Tôi có việc gấp phải ra ngoài một chuyến, vui lòng giúp tôi để vào phòng, nhân tiện khóa cửa giùm tôi luôn.”
Cô nhanh chóng cất tài liệu rồi vội bước ra, khóa cửa thật kỹ. Sau đó, cúi đầu tiếp tục bước đi, nếu cô ra khỏi phòng hội nghị chậm nửa phút thôi, hoặc bước chân chậm lại một chút thì có lẽ sẽ không tình cờ gặp gỡ.
Một tiếng nói dội mạnh bên tai, là giọng điệu tiếng Trung kỳ lạ già cả: “Trần tiểu thư, phiền cô một chút…” Trần Tử Dữu đang chìm đắm trong suy tư nên bất thình lình bị hù dọa, thả tay ra khiến xấp tài liệu rơi đầy xuống đất.
“Xin lỗi, xin lỗi. Tôi quên các quý cô không thể thích ứng được với giọng nói to của tôi, con gái tôi cũng thường xuyên bị giật mình như thế.” Vị tiến sĩ vội vàng nói xin lỗi bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh.
“Không sao, là lỗi của tôi.” Trần Tử Dữu ngồi xuống thu thập đống tài liệu bay tứ tán. Có một trang bay rất xa, sau khi nhặt xong toàn bộ tài liệu, cô định nhặt nốt trang đó thì vị khách của tiến sĩ đã giúp cô nhặt nó, ngay ngắn đặt vào tay cô.
Cô ôm chồng giấy vào ngực, hơi cúi đầu tạ lễ với người đó rồi nói khẽ: “Cám ơn.”
“Không có gì.” Vị khách nhàn nhạt trả lời rồi đi về phía vị tiến sĩ.
Trần Tử Dữu đứng yên nhìn bức tranh treo trên tường, cho đến khi qua khóe mắt nhìn thấy bóng dáng các vị khách biến mất nơi góc hành lang cô mới tiếp tục di chuyển, thoáng nghe thấy âm thanh già nua dù đã được cố gắng đè thấp vẫn bị dội lại: “Bệnh tình vợ ngài…”
Cô gõ cửa phòng khác, một giọng nói già nua khác lại vang lên.
Một lần khác không tính là “chạm mặt” là vào hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường, có mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng, thành công trong sự nghiệp và tất cả cựu sinh viên.
Trần Tử Dữu đã đọc qua danh sách khách mời, cặp vợ chồng nổi tiếng Giang Ly Thành cũng có trong đó. Anh thường không thích tham gia các hoạt động công khai nhưng lần này, không chỉ đồng ý tham dự, anh còn quyên góp một số tiền lớn.
Cô cố ý chọn cho mình công việc hậu cần. Cô tự nhận không phải có ý muốn tránh mặt vợ chồng Giang Ly Thành, cô vốn không thích xuất hiện trước mặt nhiều người, những việc xã giao đón tiếp đã có các nữ sinh trẻ trung, dạt dào sức sống đảm nhiệm.
Sau buổi lễ sẽ có yến tiệc, khách khứa đều rất ít dùng bữa, phần lớn dùng thời gian để trao đổi tình cảm. Khó có được một ngày trời xanh mây trắng thế này nên có nhiều người dạo bước trong khuôn viên trường để ôn lại kỷ niệm thời còn đi học.
Công việc của Trần Tử Dữu đã xong, sau khi đến căn tin dùng bữa, cô bị đồng nghiệp kéo đến vườn trường tản bộ, nói chuyện phiếm.
Có một đồng nghiệp gần đây gặp vấn để về