Tác giả: Phiêu A Hề
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1342364
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2364 lượt.
chuyện tình cảm, chẳng hiểu sao lại đặc biệt kể hết với cô, có lẽ là vì cô không ngắt lời cô ấy lần nào, cũng không phát biểu ý kiến linh tinh.
Khu vườn của trường là một nơi có tiếng với hơn hai ngàn cây cao thấp được trồng thành từng khối như tổ ong, đi vào đó như lạc vào chốn mê cung, chỉ có thể nghe thấy tiếng chứ khó nhìn thấy người. Vì để ngăn chặn các chuyện bất tiện phát sinh trong khu vực đặc biệt này, vườn trường xưa nay luôn là khu vực được quản lý nghiêm ngặt nhất, có lần vấn đề nên hay không nên lắp đặt camera để phòng ngừa trường hợp phạm tội trong vườn trường đã được đưa ra thảo luận. Thật ra, ở đây chỉ đông người vào ban ngày chứ ban đêm lại chẳng có một bóng người.
Người bạn đồng nghiệp khoác tay cô cùng tạt qua mê cung, lúc nào cũng có thể bắt gặp một hai người đang giả vờ trò chuyện hoặc thì thầm to nhỏ như tình nhân khiến các cô cảm thấy ngại ngùng.
Hôm nay vì khách tới trường nhiều nên hiệu trưởng cố ý nhắc nhở giáo viên, sinh viên toàn trường chú ý lời nói và việc làm, giữ gìn thể diện của trường nên cũng không gặp phải chuyện gì rắc rối cả.
Khi hai người ngồi xuống ghế đá nghỉ ngơi chợt nghe có một giọng nữ vọng ra từ vách ngăn bên kia: “Cậu còn nhớ không, ngày trước tôi từng rất muốn học ở trường này, cứ rảnh rỗi là ngày nào cũng tới khu vườn này đi dạo. Khi đó còn chưa có mê cung này cũng không nhiều cây đến vậy đâu.” Tiếng nói đó Trần Tử Dữu cảm thấy rất quen.
“Ừ.” Có tiếng đàn ông, giờ thì cô đã nhận ra, chính là Giang Ly Thành. Cô gái kia chắc chắn là Tô Hòa. Thật trùng hợp làm sao, cô cảm thấy choáng váng.
“Lúc đó rõ ràng là tôi đủ điểm nhưng lại bị đưa vào chuyên ngành khác, đám người đó nhất định không biết chỉ vì sơ suất của họ mà làm tổn thất một bác sĩ vĩ đại của đất nước. Bây giờ nghĩ lại chị đây vẫn còn cảm thấy uất ức lắm.”
“Chẳng phải lúc trước chị vì muốn đâm người ta một cách hợp pháp nên mới muốn học y à? Hay là tôi nhớ sai?”
“Đi chết đi, tôi là xuất phát từ trái tim nhiệt tình, yêu thích việc chữa bệnh. Cậu xem, chẳng phải bây giờ chị cũng đang cống hiến hết mình cho sự nghiệp chữa bệnh đó sao?”
Người kia mãi cũng không lên tiếng, cô ấy nói tiếp: “Haiz, hôm nay cậu về nhà ăn cơm đi, chiều tôi muốn cùng chị Lý đi mua cá tươi, tối về sẽ nấu canh chua cá cho cậu ăn.”
“Chị tỉnh lại đi, lần nào trở về cũng đập phá lung tung mà còn chưa bỏ ý định. Tôi không muốn lại bị đau dạ dày lần nữa đâu.”
“Có giỏi thì chờ tối nay mà xem, tôi sẽ cho cậu được mở mắt.”
Hai cô đợi cho đến khi tiếng bước chân của họ xa dần mới bước ra. Đồng nghiệp của cô nói: “Tiếng nói vừa rồi hình như của Giang Ly Thành tiên sinh cùng phu nhân thì phải, tôi đã tiếp chuyện với họ hôm nay mà.”
Trần Tử Dữu ngơ ngẩn gật đầu.
“Giang tiên sinh thoạt nhìn rất lãnh đạm, Giang phu nhân thì lại có vẻ tao nhã, không ngờ họ lại nói chuyện hài hước như vậy. Tình cảm vợ chồng của họ xem ra rất tốt, tôi cứ cho rằng những người như họ, vợ chồng đều là bằng mặt mà không bằng lòng.”
“Cũng có ngoại lệ.” Trước ánh mắt chờ mong của đồng nghiệp, Trần Tử Dữu cũng đáp lại một câu.
Có đôi khi bản thân Giang Ly Thành tuy không xuất hiện nhưng bóng dáng anh lại bao phủ khắp nơi.
Một hôm, Trần Tử Dữu đang ở trong một cửa hàng thời trang nam chọn một cái cài áo làm quà sinh nhật cho Trì Nặc, ông chủ bày ra một hộp đầy những cài áo sang trọng cho cô lựa chọn.
Trước nay, Trần Tử Dữu mua đồ rất nhanh chóng, chỉ liếc qua một lần rồi lấy hai ba cái so sánh một chút, cuối cùng chọn kiểu hình vuông, không phải cái mắc nhất cũng không đặc biệt nhất nhưng lại sang và thanh nhã, ông chủ khen cô có mắt nhìn đồ.
Cô nhờ ông chủ gói lại rồi tính trả tiền thì sau lưng có người nói: “Kiểu giống vị tiểu thư này vừa chọn còn không?” Giọng nói nhẹ nhàng mà ung dung này cô rất quen, quay lại nhìn thì quả nhiên là người quen, Tô Hòa.
“Xin lỗi phu nhân, tiệm chúng tôi chỉ còn duy nhất một cái. Cô có thể xem cái khác được không ạ?”
“Có thể giúp tôi đặt một cái giống vậy không? Giá cả không quan trọng.”
“Chuyện này…thật ra cái tiểu thư này chọn cũng rất bình thường, đó là hàng tôi tự mang về từ nước ngoài nên không thể tìm được cái khác giống hệt đâu. Cô xem, trong này chúng tôi còn rất nhiều cái khác.”
“Tôi chỉ thích cái cô ấy đã chọn. Phiền ông đặt giúp.”
Trần Tử Dữu trả lại cái hộp đựng cài áo cho ông chủ rồi mỉm cười nói: “Để cho cô ấy cái này đi, tôi chợt thích cái hình eclip kia hơn.”
“Vậy, cám ơn cô, tiểu thư.” Ông chủ thở dài nhẹ nhõm, mặt mày hớn hở, “Tôi sẽ giảm giá đặc biệt cho hai vị, bình thường chúng tôi không có đâu.”
“Lấy mất cái cô thích rồi, thật không hay. Kỳ thật tôi không vội, có thể đợi ông chủ nhập hàng lần tới rồi tìm giúp cũng được.” Tô Hòa mỉm cười.
“Không sao, tôi thấy cái này cũng rất đẹp. Đồ trang sức thôi mà, chọn cái nào chẳng được.” Trần Tử Dữu ôn nhu nói.
“Thật sao, vậy…cảm ơn đã bỏ thứ cô rất thích.”
“Không thể nói là bỏ thứ yêu thích được, chị không cần bận tâm.”
Tô Hòa kiên trì muốn mời Trần Tử Dữu uống nước, giọng điệu của cô ấy r