Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Sương Mù Lúc Bình Minh

Sương Mù Lúc Bình Minh

Tác giả: Phiêu A Hề

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1342362

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.

“Anh từng xem vở này nhiều lần rồi sao?”
Trì Nặc cười: “Anh còn tưởng em sẽ nghĩ ‘anh từng xem với nhiều cô gái khác’ chứ.”
“Xem một mình dĩ nhiên không hay rồi nhưng hai người đàn ông cùng đi xem lại càng không hay nên đi cùng con gái là bình thường. Khi nãy em còn thấy kỳ lạ, rõ ràng anh không thích vở kịch này sao còn đi xem nhiều lần, chẳng lẽ bạn gái trước kia của anh cũng thích vở kịch này?”
“Cách suy nghĩ của em thật khác người. Anh nói “phụ nữ” là bao gồm cả mẹ anh, bà ngoại anh, chị họ, cháu gái…đều khóc đến thảm hại, xem lần nào khóc lần ấy. Em không biết nữ diễn viên đó diễn rất đáng thương, rất đáng cảm thông hay sao?”
“Là do cô ta chọn đàn ông, chọn cách sống, kết cục chỉ có thể do cô ta lãnh chịu. Đáng thương thì có nhưng không có gì đáng để cảm thông cả.”
“Trần Tử Dữu, anh đã từng nói với em chưa, em không giống những cô gái bình thường khác.”
“Em sẽ xem như anh đang khen em.”
“Đương nhiên là khen em.”
“Cám ơn.






Chân thật
Mối quan hệ của Trần Tử Dữu và Trì Nặc tiến triển rất thuận lợi.
Hai người từng du học cùng một quốc gia, gần nơi học, có nhiều sở thích giống nhau, cả hai đều khiêm tốn, nhường nhịn nên ở bên nhau rất bình thản.
Chỉ mấy tháng sau, Trì Nặc đã đeo vào ngón giữa của cô một chiếc nhẫn nhỏ mà tinh tế.
Bề ngoài nhìn Trì Nặc ôn hòa như thế nhưng thật ra sức anh rất mạnh.
Có lẽ cuộc sống của cô vốn nên như vậy. Lòng càng rộng mở thì càng có thể dung nạp được nhiều điều trên thế giới mà trước kia cô từng tự nhốt mình trong vỏ ốc.
Bác sĩ Lâm trở về viện làm báo cáo, Trần Tử Dữu mời ông dùng bữa để cám ơn nhiều lần ông đã giúp đỡ cô.
Bác sĩ Lâm nhìn chằm chằm vào ngón tay cô: “Nghe nói cô đã đính hôn.”
“Chỉ mới gặp gỡ thôi ạ.”
“Cô gái này, không nói thì thôi, bỗng nhiên thoắt cái đã tìm được người kiệt xuất như thế.”
“Làm gì đến nỗi đó ạ. Anh ấy chỉ là một nhân viên bình thường mà thôi.”
“Cô đọc lý lịch của cậu ta chưa? Cô có biết cậu ta đã từng đảm nhiệm bốn, năm chức vụ không? Người từng đảm nhiệm nhiều chức vụ cao như vậy dĩ nhiên là nhân vật có tiền đồ rộng mở rồi.”
“Vậy sao.”
“Phải rồi, tôi và vợ tôi, người lần trước cô gặp đó, sau khi về nhà cứ lải nhải bên tai tôi là Tiểu Dữu trời sinh có tướng phú quý, từ nhỏ đã được sống trong nhung lụa. Cô ấy thường hay tìm hiểu, nghiên cứu nên nói rất chính xác.”
Trần Tử Dữu cười không ngừng: “Ông và vợ cùng làm công việc nghiên cứu khoa học nhưng lại thích xem bói, xem tướng, nói ra ai tin chứ. Chẳng lẽ vợ ông không nhìn ra tôi sau này đã là trẻ mồ côi sao?”
“Lời nói của trẻ con không chấp, nhân sinh của cô chỉ vừa mới bắt đầu thôi, bây giờ giống như ánh mặt trời lúc 9 giờ, tương lai còn dài mà.” Bác sĩ Lâm giả bộ ho vài cái, “Nhìn là biết cô còn chưa rõ về bối cảnh bạn trai mình rồi, sao lại có cô gái hồ đồ như vậy nhỉ?”
Trì Nặc thật sự chưa từng nói về chuyện gia đình với cô nên cô cũng không hỏi. Thật ra cả người anh đều toát lên dáng vẻ của một người được giáo dục rất cẩn thận, dù là cử chỉ, cách nói chuyện hay cách ăn mặc.
Từ nhỏ cô đã buộc phải tiếp nhận sự giáo dục nghiêm khắc, kể cả cách phát âm, nói chuyện, tư thế đi, đứng, ngồi, phải luyện thư pháp, luyện đàn và múa ba-lê. Ông ngoại làm giàu muộn, trong mắt người khác thì có thể gọi là nhà giàu mới nổi, thường kết giao nhiều nhất với những gia đình cũng mới phất lên. Vì vậy, cô cho rằng những người tự nhiên, cởi mở như Trì Nặc là do bẩm sinh, không giống như cô, có học mãi các lễ nghi phép tắc cũng không hoàn hảo được, tựa như tinh hoa của năm tháng được lắng đọng, tích lũy lại. Cô từng gặp qua nhiều loại người nhưng chưa từng gặp ai thuần khiết như anh.
Cô đã từng gặp một trường hợp đặc biệt, rõ ràng là sinh trưởng trong bùn lầy nhưng mỗi lời nói, cử chỉ lại thanh tao, nho nhã như đóa sen trắng, chỉ nhìn bên ngoài thôi thì không tìm ra được chút tỳ vết nào nhưng khi nhìn vào sâu bên trong lại khám phá ra những góc khuất đáng sợ.
Cô cố gắng đè ép lại những suy nghĩ này.
Dù cô không hỏi nhưng chẳng bao lâu đã có người chủ động đến nói với cô. Trường đại học lại tổ chức hoạt động dã ngoại cho giáo viên và các viên chức, tham dự đều là những người trẻ tuổi.
Phái nữ trong các hoạt động này luôn được chăm sóc chu đáo mặc kệ đó là hoa đã có chủ hay chưa.
Vì vậy, lúc nào cũng có ánh mắt dõi theo Trần Tử Dữu và luôn có người đến bắt chuyện với cô, cũng không có gì khó hiểu.
Nhưng vài năm gần đây, giác quan thứ sáu của cô luôn rất nhạy, dù có quay lưng lại nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được có một cặp mắt nóng bỏng đang nhìn về phía cô. Cả buổi sáng cô luôn có cảm giác này, hơn nữa, lại không hề xa lạ gì.
Rốt cục cô cũng tìm ra được chủ nhân của cặp mắt đó, là một nữ giáo viên vừa mới du học về, bề ngoài xinh đẹp khí chất cao ngạo, vài ngày trước từng ngẫu nhiên chạm mặt cô, nhìn một lúc vào bảng tên của cô rồi đánh giá cô thật lâu khiến cô thấy rất khó chịu. Cô biết dung mạo mình không xấu nhưng tuyệt đối không đẹp đến