Tác giả: Tần Mộc Xuyên
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341020
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1020 lượt.
br>Lý Nhân nhìn Mục Khiêm Thư lại nhìn Đỗ Cận: “Vẫn như vậy, quỷ háo ăn!”
Đỗ Thịnh cũng cười tủm tỉm nhìn Đỗ Cận và Lý Nhân, Mục Khiêm Thư theo đuôi Lý Nhân vào bếp, Đỗ Cận vừa định tiến vào đã bị Mục Khiêm Thư đuổi ra ngoài.
Đỗ Cận tức giận với Đỗ Thịnh, lải nhải: “Đến cùng đây là nhà con hay là nhà anh ấy vậy!”
Đỗ Thịnh vỗ vỗ mu bàn tay Đỗ Cận: “Con gái lớn không dùng được nữa rồi.”
Đỗ Cận rút bàn tay ra: “Ba!”
Mục Khiêm Thư đi vào phòng bếp, Lý Nhân đã thu hồi nụ cười. Biểu tình có chút lạnh lùng: “Biết tôi là ai không?”
Mục Khiêm Thư cũng biểu lộ sự kính trọng, thấp giọng nói: “Cháu biết.”
Trên mặt Lý Nhân bộc lộ sự không vui càng thêm rõ ràng: “Đã biết rõ vì sao còn đến gần Tiểu Cận, cậu biết tôi và ba nó chỉ hy vọng nó có thể…”
Mục Khiêm Thư nhìn thẳng vào mắt Lý Nhân, nghiêm túc nói từng câu từng chữ: “Bởi vì cháu muốn chăm sóc cho cô ấy.”
Lý Nhân bị ánh mắt chăm chú của Mục Khiêm Thư trấn áp. Trong lúc nhất thời quên mất cần phải nói cái gì. Giọng nói Đỗ Cận từ bên ngoài phòng bếp truyền đến: “Mẹ! Xong chưa?”
Lý Nhân nghe thấy tiếng nói, khóe môi rốt cuộc hiện lên nụ cười mỉm: “Được rồi được rồi! Thực sự là kiếp trước thiếu nợ cậu!”
Đi Dạo Công Viên
Lý Nhân đem cơm trưa và đồ ăn còn lại hâm nóng, nói với Đỗ Cận đang gào đói: “Nhanh ăn đi, trời lạnh dễ bị nguội.”
Đỗ Cận kích động chạy một mạch đến phòng bếp lấy bát đũa, theo thứ tự đưa một đôi đũa cho Mục Khiêm Thư, Mục Khiêm Thư nhìn về phía Lý Nhân.
Lý Nhân cũng nhẹ giọng nói: “Ăn đi cháu.”
Mục Khiêm Thư giương lên nụ cười: “Cảm ơn bác trai bác gái!”
Đỗ Thịnh cũng giúp Lý Nhân xếp quần áo Đỗ Cận: “Bà xã, con đều đã lớn. Bà cũng đừng luôn sống trong quá khứ, chuyện kia đã trôi qua lâu rồi mà…”
Lý Nhân trầm mặc, một lát sau mới hỏi: “Ông cũng nhận ra rồi à?”
Đỗ Thịnh cười khổ một tiếng: “Đứa trẻ xuất sắc như vậy, làm sao tôi quên được?”
Đỗ Thịnh vỗ nhẹ tay Lý Nhân: “Tiểu Cận đã lớn rồi, bà cũng nên yên tâm.”
Lý Nhân gật gật đầu, mặt vùi vào áo Đỗ Cận. Một lát sau, khuôn mặt đã phủ lên dáng vẻ tươi cười cầm lấy quần áo. Tâm trạng Đỗ Thịnh cũng tốt lên, cùng Lý Nhân nhìn nhau, ngón tay chỉ chỉ phòng khách.
Trên bàn cơm, Mục Khiêm Thư đã đem ghế chuyển sang ngồi bên người Đỗ Cận, Đỗ Cận cúi đầu ăn cơm. Một bên Mục Khiêm Thư vừa ăn cơm một bên vừa nhìn động tác của Đỗ Cận, trong mắt tràn ngập vui vẻ.
Cơm nước xong xuôi, Đỗ Cận cùng Mục Khiêm Thư thu dọn xong bàn ăn, Đỗ Thịnh và Lý Nhân mới chậm rãi đi ra. Đỗ Cận bước tới giữa hai người: “Ba mẹ nói chuyện gì lâu như vậy không đi ra? Có phải nói xấu con không?”
Đỗ Thịnh: “Ba nào dám!”
Đỗ Cận khịt khịt mũi: “Vậy sao? Thần thần bí bí quá đấy!”
Lý Nhân gõ gõ đầu Đỗ Cận: “Nghĩ gì trong đầu vậy?”
Mục Khiêm Thư ngồi trên ghế sofa trong phòng khách trả lời mấy câu hỏi, đang nói đến việc kinh doanh một công ty gia đình nhỏ, Đỗ Cận giật giật môi, Boss thật sự là không thành thật một chút nào, thật là không thành thật!
Lý Nhân và Đỗ Thịnh không nói gì thêm, chỉ gật đầu. Sua đó hỏi tình cảnh gia đình một chút.
Đỗ Cận cảm thấy nhàm chán, cô lại không muốn quấy rầy cha mẹ hào hứng thăm hỏi, chỉ ngồi một bên giả bộ như người vô hình.
Chỉ chốc lát đã truyền đến tiếng cười, Đỗ Cận từ chỗ Chu Công lấy lại tinh thần, Mục Khiêm Thư cùng Lý Nhân vừa nói vừa cười. Trên mặt Lý Nhân treo nụ cười nhẹ, Đỗ Thịnh cười không ngậm được miệng, Đỗ Cận khó hiểu nhìn Mục Khiêm Thư: “Anh nói gì vậy?”
Một bên Mục Khiêm Thư vừa cười một bên nhe răng nói với Đỗ Cận: “Anh nói hết năm nay chúng ta sẽ kết hôn.”
Mặt Đỗ Cận bỗng nhiên đỏ lên, cô đẩy người Mục Khiêm Thư: “Thật là, không nghiêm túc gì cả!”
Mục Khiêm Thư cười như gió nhẹ mây bay, trên mặt biểu lộ cũng có chừng mực: “Có sao?”
Đỗ Cận hừ hừ hai tiếng, xoay người không thèm nhìn anh.
Mục Khiêm Thư ở cùng Đỗ Thịnh tới chạng vạng tối, mùa đông trời tối sớm, Đỗ Cận nghĩ đến tối Mục Khiêm Thư sẽ muốn ở khách sạn, vẫn là nên đi trước tìm kiếm một chút, không thì đến lúc đó lại không tìm được chỗ ở.
Lý Nhân ở trong bếp làm cơm tối, nghe Đỗ Cận nói muốn đưa Mục Khiêm Thư ra ngoài tìm khách sạn, hơi không đồng ý: “Tìm khách sạn làm gì, trong nhà không đủ chỗ sao?”
Đỗ Cận bồi thêm một câu: “Trong nhà chỉ có hai cái giường.”
Lý Nhân đem khoai tây đặt vào tay Đỗ Cận, sau đó đưa con dao bào cho Đỗ Cận: “Cậu ta ngủ với ba con, mẹ và con ngủ chung không phải đủ rồi sao?”
Đỗ Cận a một tiếng, Lý Nhân nhìn thoáng qua: “Làm sao? Không muốn ngủ cùng mẹ à?
Đỗ Cận lắc đầu: “Không có không có.”
Chỉ là không biết Mục Khiêm Thư và tướng ngủ không ngay ngắn của ba ngủ chung… sẽ thành cái dạng gì!
Sau buổi cơm tối người nhà Đỗ gia rất thích đi ra ngoài dạo một vòng rồi mới nghỉ ngơi. Lý Nhân và Đỗ Thịnh đứng ở cửa hỏi con gái có muốn đi ra ngoài hay không, Đỗ Cận rất khó khăn cầm lấy áo lông, rề rề nói: “Có ạ.”
Nếu nói không, con mắt mẹ cô có thể phun ra lửa rồi…
Mục Khiêm Thư cũng cầm áo khoác đi theo sau lưng Đ