Tác giả: Tần Mộc Xuyên
Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341176
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1176 lượt.
i thịt băm cùng hai trái ớt xanh, cuối cùng bảo Đỗ Cận giã băng gà đông lạnh.
Đỗ Cận cầm lấy đồ ăn, hấp ta hấp tấp đi theo sau lưng Mục Khiêm Thư: “Boss, anh còn biết làm cơm à?”
Đỗ Cận cảm thấy rất thần kỳ, người đàn ông như vậy mười ngón tay chắc chắn sẽ không bao giờ xuống bếp? Hơn nữa thần thái xuất trần ngày thường của anh, rất khó liên hệ cùng phòng bếp.
Mục Khiêm Thư cầm đồ ăn trên tay Đỗ Cận, đặt trên bếp, quay người nói một cách nghiêm túc: “Đừng quên, ông chủ cũng là người bình thường!”
Đỗ Cận gật gật đầu, vẻ mặt cười nịnh nọt. Boss à, những lời này của anh thật sự chỉ là câu cảm thán! Không phải có dụng ý khác chứ?
Người bình thường… Bây giờ cô nghĩ đến ba chữ kia đều cảm thấy vui vẻ.
Quả nhiên là Đỗ Cận suy nghĩ nhiều rồi. Mục Khiêm Thư nói anh cũng chỉ là người bình thường, tức là có bề ngoài bình thường và hương vị bình thường.
Cho nên, sau khi nếm thử hương vị món thịt băm ớt xanh nhân cá băm viên, cô có chút thất thần.
“Không ăn được à?” Mục Khiêm Thư đem bát canh gà để lên bàn, Đỗ Cận xới một bát xơm đẩy đến trước mặt anh: “Không có, ăn rất ngon.”
Mục Khiêm Thư ăn hết hai phần cơm, gắp một miếng thịt băm ớt xanh đặt vào chén Đỗ Cận: “Ngon thì ăn nhiều một chút.”
Đỗ Cận: “…”
Ra Mắt Phụ Huynh
Sáng thứ năm Đỗ Cận đi mua vé xe lửa, cô xách túi lớn túi nhỏ chen chúc vào cửa kiểm vé. Điện thoại rung, Đỗ Cận hấp tấp buông hành lý, lấy điện thoại ra.
Từ sau khi Mục Khiêm Thư nghe thấy tiếng chuông điện thoại của cô, cô đã cương quyết đổi nhạc chuông, tuy vậy Mục Khiêm Thư có vẻ tương đối thích bài hát kia.
“Alo? Anh đến đâu rồi?” Đỗ Cận hỏi Mục Khiêm Thư, hai ngày nay Mục Khiêm Thư bề bộn công việc, thỉnh thoảng nhắn tin cũng đợi rất lâu mới có thể nhận được hồi âm. Đêm qua lại càng tăng căng đến khi trời rạng sáng.
Đỗ Cận chép miệng tắc lưỡi, khi đó cô đã cùng Chu Công bay đến phương trời nào rồi.
Bây giờ nhìn bộ dạng mệt mỏi của Mục Khiêm Thư như vậy, trong lòng Đỗ Cận có chút áy náy. Có phải cô luôn không nghe lời hay không?
Mục Khiêm Thư biết Đỗ Cận nghĩ ngợi lung tung, lấy tay xoa mu bàn tay Đỗ Cận, cảm giác ấm áp vì thế mà ập đến.
“Đừng nghĩ lung tung.” Quăng xong bốn chữ này, Mục Khiêm Thư chìm vào giấc ngủ. Cô nhìn khuôn mặt khi ngủ của Mục Khiêm Thư mà ngẩn người.
Lúc anh ngủ luôn biểu lộ vẻ yên ổn, tuy anh một mực không biểu đạt cảm xúc gì ra ngoài, nhưng Đỗ Cận cảm nhận được bây giờ anh đã buông thả mọi thứ. Im lặng ngủ bên cạnh cô, anh rất yên tâm.
Trên xe lửa lần lần lượt lượt có người qua lại, đối diện Đỗ Cận là hai nữ sinh, hẳn là sinh viên. Trong lòng một cô bé còn ôm laptop. Đối với hai cô bé này Đỗ Cận chỉ khẽ cười.
Cô bé có tướng mạo có chút xinh xắn thấy Đỗ Cận nhìn qua liền cúi đầu nghịch điện thoại. Còn nữ sinh hơi mập mạp bên cạnh ngược lại chỉ cười khẽ với Đỗ Cận.
Mục Khiêm Thư tựa bên vai Đỗ Cận, trên người đắp chiếc chăn mỏng, tóc trán rơi xuống mặt. Đỗ Cận nhìn Mục Khiêm Thư nhíu mày, cô dùng ngón tay vén nhẹ tóc Mục Khiêm Thư, vuốt qua một bên.
Cô bé hơi mập ôm sách vở ra sức đọc lấy đọc để, hoàn toàn chìm vào thế giới của mình. Còn cái vị tướng mạo hơi xinh xắn kia lúc nghịch điện thoại còn có thể vụng trộm liếc mắt ngắm Mục Khiêm Thư.
Đỗ Cận hơi hối hận đã vén tóc Mục Khiêm Thư lên rồi…
Từ thành phố K về thành phố L ước chừng khoảng năm tiếng ngồi xe, Đỗ Cận cho rằng Mục Khiêm Thư sẽ ngủ một mạch đến thành phố L, ai ngờ anh chỉ ngủ có hai tiếng đã tỉnh.
“Đến đâu rồi?” Mục Khiêm Thư vừa tỉnh dậy, thanh âm còn hơi khàn khàn, dùng tay vuốt vuốt sống mũi.
“Tỉnh rồi à? Sao anh không ngủ thêm chút đi.” Đỗ Cận hoàn hồn trong mạch suy nghĩ, cô quay sang, Mục Khiêm Thư đã ngồi thẳng dậy, chăn mỏng trên người rơi xuống, Mục Khiêm Thư lắc đầu.
“Ừ.” Mục Khiêm Thư đem chăn mỏng đắp lên người Đỗ Cận: “Tay lạnh như vậy còn không biết giữ ấm.”
Đỗ Cận ôm chặt chăn: “Em biết rồi.”
Mục Khiêm Thư đang nói chuyện cảm giác được một ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm, anh nhìn về phía cô bé ngồi ở đối diện. Một nữ sinh rất đẹp, chỉ là ánh mắt như vậy, Mục Khiêm Thư đã nhận nhiều rồi.
Đỗ Cận nhìn thấy Mục Khiêm Thư nói với cô bé hơi mập kia: “Em gái, có thể cho tôi mượn một cuốn sách không?”
Cô bé mập kia hiển nhiên kinh hãi lắp bắp, cô bé thấy ánh mắt Mục Khiêm Thư phóng tới, hơi mất tự nhiên cà lăm nói: “Có, có thể ạ.”
Mục Khiêm Thư lấy một cuốn sách lập trình, sau khi anh mở sách ra, Đỗ Cận nhìn thấy anh trốn dưới cuốn sách nháy mắt với mình mấy cái.
Đỗ Cận che miệng nở nụ cười, người đàn ông này lúc này sao giống trẻ con như vậy?
Cô bé xinh xắn kia nhìn hành động của Mục Khiêm Thư, thẩy điện thoại lên mặt bàn, hừ một tiếng. Sau đó lại bắt đầu cầm điện thoại lên gọi.
Đỗ Cận phủ chăn lên đầu, cũng nháy mắt với Mục Khiêm Thư mấy cái.
Trong chốc lát liền nghe thấy cô bé ở đối diện dùng tiếng anh không quá lưu loát nói chuyện. Cô còn vừa nói vừa liếc mắt nhìn Mục Khiêm Thư.
Lần này Đỗ Cận không có che miệng