Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342186

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.


Trang Hào bĩu môi cười nói: “Anh thấy mấy năm nay nhóc đi học chỉ lo chăm chút cho bề ngoài tán gái mà thôi.”
Tôn Nguyên Tiếu chậc một tiếng: “Em đây đi ra ngoài học thêm kiến thức mà.”
“Rồi rồi, ra ngoài mở mang hiểu biết, chuẩn bị xong thì xuất phát đi, đầu kia anh đã nói anh em đặt bàn rồi.” Trang Hào vừa nói vừa cười.
“Được rồi.” Tôn Nguyên Tiếu đi nhanh về phía trước, Trang Hào đi bên cạnh cậu thỉnh thoảng ngoái lại nhìn Hoa Kì.
Hoa Kì cảm giác có chút vặn vẹo, đột nhiên cảm thấy mình và Tôn Nguyên Tiếu hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau.
Hoa Kì cúi đầu đi thong thả, trong lúc vô tình kéo khoảng cách giữa mình và Trang Hào cùng Tôn Nguyên Tiếu ra, đúng lúc này, Hoa Kì lại nghe thấy Tôn Nguyên Tiếu nhỏ giọng nói với Trang Hào: “Anh à, người bạn kia của anh dáng dấp cũng được, nhưng sao lại ăn mặc quê mùa thế?”
Nghe vậy, Hoa Kì cảm thấy rất khó chịu trong lòng.
Trang Hào vội vàng quay đầu lại liếc nhìn Hoa Kì, thấy cậu bình tĩnh như thường lúc này mới nhỏ giọng nói: “Ngậm miệng lại, cậu ấy ăn mặc thế nào liên quan gì đến nhóc? Hơn nữa, cậu ấy đang mặc quần áo của anh, ý nhóc đang chê anh cũng quê mùa vậy sao?”
“Em chỉ đùa vậy thôi mà.” Tôn Nguyên Tiếu trêu ghẹo nói.
Trang Hào ho khan hai tiếng: “Cái đó không gọi là quê mùa, trang phục ấy rất bình thường, nhóc mới gọi là ăn mặc người không ra người quỷ không ra quỷ đấy.”
Tôn Nguyên Tiếu nháy mắt nói: “Em mặc không đẹp trai sao?”
Trang Hào bĩu môi: “Đẹp có thể ăn thay cơm không? Hoa Kì so với nhóc có thể chịu được cực khổ, nếu không phải nhóc sinh ra trong gia đình khá giả thì còn lâu mới bằng cậu ấy.”
“Ngừng.” Tôn Nguyên Tiếu hừ lạnh một tiếng, mau chóng chui vào trong xe của Trang Hào.
Trang Hào đứng trước cửa xe chờ Hoa Kì, lúc cậu đi đến nơi liền nhỏ giọng hỏi: “Đang nghĩ gì đấy?”
Hoa Kì a a ô ô nói: “Không nghĩ gì hết.”
Thái độ bình tĩnh của Hoa Kì không khiến cho Trang Hào nghi ngờ, anh vỗ vỗ bả vai Hoa Kì nói: “Lên xe thôi.”
Hoa Kì ừ một tiếng, mở cửa xe ngồi vào ghế sau.
Sàn nhảy trong thành phố không chỉ có một chỗ của Bàng Suất, khu Hướng An có hai sàn nhảy, cái lớn nhất có hai tầng. Trên đường đi, Tôn Nguyên Tiếu và Trang Hào trò chuyện với nhau câu được câu không, ngược lại Hoa Kì, dù sao cũng hơi cô đơn, ngơ ngác nhìn ngoài cửa sổ, trong lòng ít nhiều có chút hâm mộ Tôn Nguyên.
Tôn Nguyên Tiếu rất thích tán gẫu chuyện trước kia, thỉnh thoảng còn kể chuyện cùng Trang Hào làm khi còn bé, nào là trốn học đi chơi, Trang Hào vì che chở cậu nên bị bà đánh; rồi thì lén xem phim heo bị chú phát hiện ….
Hoa Kì mới đầu cũng không để ý lắm, sau lại cẩn thận nghe phát hiện cũng rất thú vị, thỉnh thoảng cũng cười góp vui, sau đó nghĩ mình thật đúng là vô tâm vô phế.
Đến sàn nhảy thì Quách Tĩnh đã đến trước, bên cạnh còn có mấy người chưa từng thấy qua, bọn họ vừa thấy Tôn Nguyên Tiếu liền đi tới, nghe bọn họ nói chuyện Hoa Kì biết những người này là bạn cùng lớp cấp hai với Tôn Nguyên Tiếu.
Vào sàn nhảy, đoàn người được phục vụ dẫn tới chỗ ngồi, mọi người đều đi gọi đồ, chỉ có Hoa Kì một mình ngồi trong góc phòng, căn bản không cần nhắc đến.
Lúc này, Hoa Kì đã hối hận khi cùng đi theo, thà ở nhà ký túc xá xem TV còn sướng hơn.
Rõ ràng là người của hai thế giới khác nhau, vì sao phải cố lẫn lộn cùng một thế giới?
Trong sàn nhảy mở nhạc rất lớn, không ít nam nam nữ nữ đang nhảy, trên sàn còn có hai ống tuýp cùng một nam một nữ quấn phía trên mà nhảy. Hoa Kì trong lúc rãnh rỗi không ai nói chuyện với, chắm chú nhìn vũ công biểu diễn trên đài.
Không lâu sau phục vụ mang nước lên, Tôn Nguyên Tiếu vỗ đùi một cái đứng lên: “Mọi người đừng ngồi ì ra đó nữa, cùng đi nhảy đi.” Tôn Nguyên Tiếu mặc dù bảo là mọi người, nhưng lại chỉ lôi kéo mỗi Trang Hào lên sàn nhảy.
Một nhóm người rối rít đi theo, chỉ để lại Hoa Kì cùng Quách Tĩnh.
Quách Tĩnh liếc nhìn Hoa Kì, đẩy một ly rượu qua nói: “Sao không nói gì?”
Hoa Kì cười nói: “Nói gì đây? Tôi cũng chả quen bọn họ mà.”
“Cũng đúng.” Quách Tĩnh ngửa đầu nhấp một hớp bia, để lon xuống rồi lại nói: “Tôi cũng không muốn tới, cùng đám nhóc này chán muốn chết.” Nói đến đây, Quách Tĩnh nhìn Hoa Kì nở nụ cười: “Hoa Kì, tôi cảm thấy cậu và Nguyên Tiếu thật khác nhau.”
Hoa Kì gật đầu một cái: “Chắc vậy.”
“Mặc dù tuổi không kém bao nhiêu, nhưng tôi cảm thấy cậu trưởng thành hơn cậu ta nhiều, cậu ta giống hệt như một đứa trẻ vậy.”
Hoa Kì cười không nói, định thần ngồi nhìn mọi người nhảy, Tôn Nguyên Tiếu ở bên cạnh Trang Hào trái vặn phải uốn éo, tư thế nhảy còn rất đẹp mắt, nhìn lại Trang Hào, nhảy cũng rất hăng hái, cảm thấy anh đang phiêu trong tiếng nhạc rồi.
“Không uống à?” Quách Tĩnh hỏi ngược lại.
Hoa Kì không sao cả nhún nhún vai, cầm một chai bia lên đụng một cái cùng Quách Tĩnh, ngửa đầu ừng ực uống gần nửa chai.
“Biết chơi xúc xắc không?” Quách Tĩnh hỏi.
Hoa Kì lắc đầu: “Không biết, lần đầu tôi tới đây, chẳng biết chơi gì cả.”
Quách Tĩnh vươn vai, ngáp một cái: “Thật chẳng thú vị tí nào.”
“Nhìn b