Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.
ọn họ nhảy vậy.” Hoa Kì lại nhìn lên sàn thưởng thức.
Thời gian từng giờ trôi qua, Hoa Kì cũng không thấy mệt, nhưng Quách Tĩnh tựa vào ghế sa lon chơi trò chơi, không lâu liền híp mắt ngủ.
Trang Hào và Tôn Nguyên Tiếu cùng bạn học cậu ta túm tụm đi ra, mặt mọi người đều đỏ bừng bừng, toàn thân đều nóng hừng hực, khi trở về, Trang Hào rất tự nhiên ngồi bên cạnh Hoa Kì, bàn tay đặt trên đùi cậu, dùng sức nhéo nhéo hai cái, lúc Hoa Kì ngẩng đầu lên nhìn anh, Trang Hào lại len lén trừng mắt nhìn cậu.
Hoa Kì coi như không thấy, trầm mặc như trước không nói.
Trang Hào nhăn mày muốn nói lại thôi lúc nhìn Tôn Nguyên Tiếu đang cười đùa lại đổi.
“Anh, chúng ta chơi trò cây gậy, con cọp đi.”
Trang Hào giãn lông mày, cười nói: “Không chơi, trò này trẻ con lắm, nhóc cùng bạn chơi đi.”
Tôn Nguyên Tiếu bĩu môi: “Không chơi thì thôi.” Cậu xoay người nói với người bên cạnh: “Chúng ta chơi.”
Trong lúc nhất thời chỗ này náo nhiệt hơn hẳn, Tôn Nguyên Tiếu rất lợi hại, mọi người đều không phải là đối thủ của cậu, bọn họ chơi cũng rất phóng khoáng, nếu như thua sẽ bị tát vào má.
Một vòng xuống, Tôn Nguyên Tiếu ít nhất tát mặt ba bốn người.
“Mọi người đều thua rồi, không chơi nữa.” Tôn Nguyên Tiếu khoát khoát tay, đột nhiên đem ánh mắt nhằm thẳng Hoa Kì nói: “Haiz, cái kia, cậu tên gì ý nhỉ?”
Hoa Kì chỉ chỉ chính mình, Tôn Nguyên Tiếu gật đầu một cái.
“Hoa Kì.”
“Đúng rồi, Hoa Kì, tới đây chúng ta cùng chơi.” Tôn Nguyên Tiếu khẽ cười đi tới bên cạnh Trang Hào: “Ngồi bên kia đi, hai chúng ta chơi.”
Trang Hào cười nhường chỗ, đợi Tôn Nguyên Tiếu ngồi xuống đưa ra hai tay nói: “Có biết chơi không?”
Hoa Kì lắc đầu một cái: “Không biết.”
“Không có gì, tôi dạy cậu.” Tôn Nguyên Tiếu nói luật chơi, đợi Hoa Kì bắt đầu có kinh nghiệm, hai người bắt đầu chơi.
“Cây gậy, con cọp, Gà.”
Tiếng nói vừa dứt, hai người trăm miệng một lời nói: “Cây gậy”
“Con cọp.”
“Ôi, tôi thua rồi.” Tôn Nguyên Tiếu sa sút tinh thần, đưa mặt qua xuýt xoa nói: “Đừng dùng sức ha.”
Hoa Kì mỉm cười, đưa tay sờ sờ mặt cậu rồi thu tay về, Tôn Nguyên Tiếu lui trở về: “Chơi lại đi, lần đầu tiên tôi thua đấy.”
Sau đấy hết ván này đến ván khác, đến lần cuối Hoa Kì cũng lười đưa tay lên sờ mặt cậu ta nữa, Tôn Nguyên Tiếu lại quyết tâm không buông, cuối cùng Trang Hào mở miệng can ngăn: “Được rồi, nhóc thua nhiều lắm rồi, còn vẫn muốn tiếp tục sao?”
Tôn Nguyên Tiếu tức giận mà cười nói: “Hoa Kì quả thực lợi hại.”
“Đừng chơi nữa, cùng bạn ra nhảy đi.”
Tôn Nguyên Tiếu thấy vận khí không tốt, không thể làm gì khác hơn là bỏ qua, đứng dậy cùng bạn ra sàn nhảy.
Đợi bọn cậu đi rồi, Trang Hào tiến tới bên cạnh Hoa Kì cười đùa nói: “Em thật không biết chơi sao?”
Hoa Kì liếc mắt: “Sao vậy? Anh cho rằng em cố tình giả vờ, sau đó nhân cơ hội đánh em họ của anh à?”
Trang Hào toét miệng chậc một tiếng nói: “Máu ghen của người này càng ngày càng lớn rồi đấy.”
Hoa Kì cười hì hì: “Nếu như đó không phải là em họ anh, em sẽ không cần ghen.” Hoa Kì vừa nói vừa đứng lên, vòng qua Trang Hào đi ra ngoài.
Trang Hào níu áo Hoa Kì lại, hỏi: “Đi đâu vậy?”
Hoa Kì xoay người lại, dùng sức hất tay của anh ra: “Đi WC.”
Hoa Kì đi ra khỏi ghế hỏi phục vụ rồi rồi hướng WC đi, vừa mới bước chân vào nhà vệ sinh đã thấy Trang Hào đi theo phía sau vào. Lúc này trong nhà vệ sinh còn có vài người khác, Trang Hào làm như không có việc gìrất tự nhiên đi vệ sinh, vừa đi vừa huýt sáo, bình thường không thể bình thường hơn.
Hoa Kì mở phòng bên cạnh ra, cậu vốn muốn khóa cửa lại lại phát hiện khóa cửa không có, để lại một cái lổ hổng lớn bằng ngón tay.
Hoa Kì cởi quần lại nghe được bên ngoài có tiếng đóng cửa sau đó cửa phòng cậu đột nhiên bị mở ra, cậu vừa quay đầu lại, Trang Hào đột nhiên vọt vào, không đợi Hoa Kì mở miệng nói chuyện đã trực tiếp hôn cậu.
Hoa Kì bị động tác bất thình lình như thế làm cho váng đầu, tay phải còn nắm chim nhỏ không buông ra.
Trang Hào hôn cậu vài cái mới buông, Hoa Kì hổn hển nói: “Gan lớn thật, không sợ bị người khác thấy à?”
“Nhìn thì sao, dù sao cũng không bằng ghen mạnh như em?” Trang Hào nhướng mày cười nói.
Hoa Kì bĩu môi nói: “Em không ăn dấm nhưng lại có chút tức giận.”
Trang Hào sửng sốt: “Giận gì?”
“Em họ anh dám nói em quê mùa.” Hoa Kì liếc mắt.
Trang Hào cười: “Hắn nói kệ hắn, anh không thấy thế là được rồi.”
Hoa Kì cười nói: “Mới vừa rồi em thủ hạ lưu tình, em muốn mượn cơ hội trả thù, định tát cho cậu ta sưng như đầu heo luôn.”
“Anh biết ngay là em biết chơi mà.”
Hoa Kì cười nói: “Em thật sự là mới biết chơi, là em anh dạy tốt thôi.”
“Thôi đi.” Trang Hào nhìn ra ngoài cửa, lúc này mới dám đưa tay ôm lấy Hoa Kì, nhỏ giọng nói: “Tới một phát không?”
Hoa Kì sửng sốt: “Ở chỗ này à?”
Bị Rình Trộm?
Trang Hào không phải kẻ ngu, anh có thể nhìn ra Hoa Kì không vui, dù cố gắng che dấu thế nào vẫn không thoát khỏi tuệ nhãn của Trang Hào. Trang Hào nghĩ như vậy, cùng Tô