Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342144

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2144 lượt.

nói: “Anh chờ một chút, cá bò lên đùi em rồi.”
“Yên tâm đi, mõm cá không có lớn như vậy đây.” Trang Hào nói đùa, sau đó nằm ở trên người Hoa Kì, ôm Hoa Kì, động tác càng nhanh hơn.
Phía dưới Hoa Kì đã sớm ướt đẫm, còn có một sinh vật còn sống thỉnh thoảng nhúc nhích hai cái, cảm giác đó quả thật kỳ cục vô cùng. Hoa Kì tận lực không chú ý đến nó, trong đầu bắt đầu suy nghĩ Trang Hào đang ở trên mình. Càng ngày cảm xúc của Hoa Kì càng dâng cao, liên tục gào thét: “Em muốn......”
“Đừng nói chuyện.” Trang Hào đưa một tay về phía trước mặt, dùng ngón trỏ nhét vào trong miệng Hoa Kì, loay xoay đầu lưỡi của cậu, một mặt nhanh chóng tấn công mạnh mẽ: “Sắp đến.” lúc cuối Trang Hào tương đối dùng sức, thở hổn hển nằm ở trên người Hoa Kì nói: “!@#$%$@, làm xong cả người đều cảm thấy thoải mái.”
Hoa Kì mệt mỏi vô cùng, liếm liếm đôi môi khô khốc nói: “Anh nghẹn đến thế cơ à?”
“Ngủ đi.” Trang Hào rời khỏi người Hoa Kì, nằm vật xuống, không động đậy nổi.
“Ai... Anh không tắm à?”
Trang Hào không còn sức mà động, giơ tay lên che mắt nói: “Không, để sáng mai tắm.”
Hoa Kì thở dài, lúc đứng dậy liếc nhìn con cá trích ở phía dưới, nó đã há mồm bất động: “Anh, nó chết rồi á?”
“Bị em áp đấy.” (Snoo: không có tình yêu thương những con động vật nhỏ bé gì cả)
Đầm:╮[╯▽╰'>╭)
Hoa Kì toét miệng nói: “Thật đáng thương.” Nói xong, cậu lại thả nó vào trong chậu cá nhỏ, dọn dẹp lại một chút rồi mới đến bên cạnh Trang Hào nằm xuống.
Ngày hôm sau, Trang Hào vừa mới tỉnh dậy đã thấy Hoa Kì híp mắt nhìn anh, nói: “Trong túi có tiền không?”
“Có, mẹ cho rồi.”
“Vậy được, buổi trưa em tự ăn đi, tối anh mới về.” Trang Hào mặc đồng phục, nói: “Quần áo hôm qua nhớ giặt đấy.”
Hoa Kì híp mắt cười: “Bà xã như em đi đâu tìm, buổi tối để cho anh đè, ban ngày lại giặt giũ giúp anh.”
Trang Hào cười suýt ngất: “Anh đi đây.”
Trang Hào đi làm, Hoa Kì lật người tiếp tục ngủ, cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu thì có tiếng đập cửa thùng thục kéo Hoa Kì khỏi giấc mộng.
Hoa Kì mơ mơ màng màng đi ra mở cửa, người đến là Cao Quân.
“Ơ, còn chưa dậy à? Mặt trời đã rọi đến mông rồi đấy.” Cao Quân trêu ghẹo nói.
Hoa Kì vừa nói vừa ngáp: “Hôm qua ngủ trễ.”
Cao Quân cười ngồi dưới đất: “Tối hôm qua làm gì vậy? Có phải là cùng bạn trai làm chuyện ấy hay không?”
Hoa Kì nhìn hắn, cười nói: “Không nói cho cậu biết.”
“Xì, không nói thì tự tôi cũng đoán được.” Cao Quân cười một lát, còn nói: “Đúng rồi, Giang Hạo hôm nay đi làm trước, nhờ tôi hỏi cậu có muốn đi làm hay không.”
“Muốn a.” Hoa Kì nói ngay: “Tôi ở nhà chán rồi, có việc gì thích hợp không?”
“Đương nhiên là có, nếu không sao tôi có thể tới tìm cậu được.”






Trộm Quần Lót.
Công việc đối với Hoa Kì mà nói không tính là quan trọng, chỉ cần nuôi sống được bản thân là ok, như lời mẹ thường hay nói, nếu không có lòng cầu tiến, không thừa dịp lúc trẻ mà cố gắng, chờ già rồi thì có hối hận cũng chẳng thể làm gì được. Ví dụ như, tiền dưỡng lão, cưới hỏi, tang sự, hay chỉ đơn giản là thân thể bị bệnh thôi cũng đều cần đến tiền cả.
Hoa Kì cũng đã nghĩ qua, mà cũng nghĩ kĩ lắm rồi, làm gì để tiếp tục duy trì cuộc sống hiện tại.
Giang Hạo mở miệng giúp Hoa Kì tìm việc làm, lúc đầu cậu từ chối, nghĩ bản thân cũng có thể tự đi kiếm việc làm, mọi chuyện không thể cứ dựa dẫm vào người khác, nhưng mà sau đó nghĩ lại cảm thấy thật quá khó khăn, công việc bây giờ khó tìm, nhân tài còn phải cạnh tranh nói gì đến cậu chỉ là một nhân viên tắm kì, cái gì cũng phải dựa vào quan hệ.
Hôm nay Giang Hạo thông qua Cao Quân muốn giúp cậu tìm việc làm lần nữa, Hoa Kì liền thuận nước đẩy thuyền đồng ý, nghĩ thầm, bằng hữu giúp cậu cậu cũng không thể từ chối, mà cũng đỡ khoản đi xin việc.
“Anh ấy à, trước kia không phải, hiện tại cũng không thể coi như vậy, chắc là 50/50.” Hoa Kì nói nhưng trong lòng cũng thấy hoang mang, cậu vẫn chưa xác minh được rõ ràng đến bây giờ Trang Hào có thật sự thích mình hay không, có phải trong lòng vẫn còn tơ tưởng đến phái nữ hay không?
“Cậu thật là may mắn, có thể gặp được một người đàn ông tốt như vậy.” Cao Quân nhìn cậu với ánh mắt hâm mộ.
Hoa Kì cười hì hì: “Chỉ là mặt tương đối dày, cứ quấn chặt lấy anh ấy không tha.”
“Chiêu này cũng có tác dụng sao?” Cao Quân hiếu kỳ hỏi.
Hoa Kì nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát: “Đối với anh ấy... hình như có tác dụng thật.”
“À, hoá ra là như vậy.” Cao Quân mỉm cười, sau đó chỉ vào con hẻm trước mặt nói: “Bên trong có quán khoanh tay Tứ Xuyên, chúng tôi đi ăn đi, coi như tôi mời khách.”
“Khoanh tay? Là cái gì vậy?” Hoa Kì hiếu kỳ nói.
Cao Quân thuận miệng nói: “Đại hoành thánh Tứ Xuyên.”
“À, nói đến mới nhớ, đã lâu tôi cũng chưa ăn.”
“Vậy còn do dự cái gì nữa, đi lên đi.”
Cao Quân mang theo Hoa Kì quẹo vào ngõ hẻm, có một quán ăn đặc biệt bí ẩn, trúc bản làm thành cửa mở ra ngoài, trong nhà hết sức rộng rãi.
Cao Quân hình như thường tới nơi này ăn khoanh tay, quen cửa quen nẻo


Teya Salat