Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2498 lượt.
, Hoa Kì vội vàng đi theo: “Cái đó......” Hoa Kì không biết mình nên nói cái gì, tóm lại trong lòng cảm giác không yên chút nào.
Bàng Suất đứng ở hành lang, quay người lại cười nói: “Sao vậy?”
Hoa Kì cố nặn ra vẻ tươi cười: “Đi đường nhớ cẩn thận.”
Bàng Suất cong miệng lên, cố ý làm bộ như uất ức nói: “Cậu lưu luyến không bỏ được à? Nói thế nào trước kia tôi cũng đối xử với cậu không tồi đâu.”
“Thật ra thì...” Hoa Kì ngắc ngứ không biết mở miệng thế nào, do dự trong nháy mắt, Bàng Suất đột nhiên đi tới, đưa tay chợt ôm Hoa Kì vào trong ngực, tiến tới bên tai cậu thì thầm nói: “Mau về đi, có thể gặp nhau đã coi như có duyên rồi.” Bàng Suất càng siết chặt tay, tiếp đó lại nói: “Mới vừa rồi tôi muốn tuốt trước mặt cậu kìa, nhưng chẳng có ý nghĩa gì.” Nói xong, Bàng Suất lại buông Hoa Kì ra, không quay đầu lại mà đi về phía cầu thang.
Hoa Kì nhìn chăm chú vào bóng lưng của hắn cho đến khúc ngoặt đi xuống lầu.
Hoa Kì vội vàng chạy đến trên ban công nhìn, lúc thấy hắn thì thuận tay ném một chai nước khoáng xuống dưới.
Bàng Suất nghe được âm thanh lúc này mới quay đầu lại.
Hoa Kì hướng hắn phất phất tay, dùng âm thanh không lớn không nhỏ nói: “Chờ chúng tôi trở về sẽ tìm anh uống rượu tiếp ha.”
Bàng Suất ngước đầu, khẽ mỉm cười.
Người Vợ Tốt.
Trời mới vừa tờ mờ sáng Bàng Suất đã vội đi, ở lối ra phía nam gọi một chiếc xe taxi.
Hoa Kì vẫn nhìn chằm chằm cho đến khi hắn đi, mãi một lúc sau, khi trở về phòng Trang Hào vẫn ngủ say như cũ. Không biết vì sao, Hoa Kì đột nhiên có cảm giác cô độc, cậu có chút sợ, vội vàng cởi giày nằm ngay sau lưng Trang Hào, đưa tay nhẹ nhàng ôm hông anh.
“Anh, không ngờ hắn lại có thể ung dung đi như vậy.” Hoa Kì nho nhỏ nói thầm.
Đột nhiên, một đôi bàn tay nắm lấy tay cậu, trên bàn tay truyền tới cảm giác rõ ràng khiến Hoa Kì kinh sợ “Anh tỉnh rồi à?”
Hoa Kì vô cùng cảm động hít mũi một cái: “Không sai, anh đi đâu em theo đó.”
Trang Hào cười hì hì, không đáp lời ngược lại hỏi “Bàng Suất đi khi nào vậy?”
“Chỉ vừa mới đi thôi.” Không biết tại sao, Trang Hào nhắc tới Bàng Suất khiến Hoa Kì có chút khẩn trương trong lòng.
Trang Hào ừ một tiếng: “Mau đứng lên đi, còn phải đi làm nữa.” Trang Hào lật người ngồi dậy, vặn eo bẻ cổ nói: “Uống tí rượu cảm thấy thoải mái thật, đã lâu rồi không được ngủ ngon như thế.”
Hoa Kì từ một bên cầm lấy quần áo Trang Hào, đưa tới cười nói: “Chỉ tại trong lòng anh có chuyện thôi, không muốn nói với em, đúng lúc lại gặp Bàng Suất, uống có tí rượu, chút chuyện này có tính là gì đâu.”
Trang Hào đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền bình thường trở lại, mặt mỉm cười nói: “Dạo này có nhãn lực ghê.”
Hoa Kì liền nhe răng: “Tại anh giấu kỹ quá thôi? Cứ nói ra đi, em có phải người ngoài đâu, trên lý thuyết có thể coi em là vợ anh được rồi đấy.”
Trang Hào bĩu môi, giơ tay lên ôm gương mặt của Hoa Kì nói: “Nếu em là vợ anh thì đừng hỏi gì cả, đàn ông sẽ tự giải quyết chuyện của mình, trong lòng hiểu là được rồi.”
“Trong lòng hiểu chẳng có tác dụng gì cả, có gì thì phải biết chia sẻ để tìm ra cách giải quyết, hiểu không?” Hoa Kì cố ra vẻ giận dữ nói.
Trang Hào mím môi một cái: “Được rồi, anh tự giải quyết được, nếu như lần này anh không thành công, anh sẽ theo em về nhà sống một cuộc sống yên bình, được chưa.”
Trong lòng Hoa Kì cả kinh, dự cảm xấu xông lên đầu.
“Sao vậy?” Trang Hào nhận thấy được Hoa Kì có gì đó hơi lạ.
Hoa Kì vội vàng che giấu nói: “Không có chuyện gì không có chuyện gì, em sẽ nhớ những gì anh nói hôm nay, nếu như anh mà quên, em sẽ chạy luôn đấy.”
Trang Hào gật đầu một cái: “Nhớ rồi mà.” Trang Hào đứng dậy mặc quần áo, cầm đồ rửa mặt đi ra chỗ phòng tắm.
Hoa Kì nhìn anh rời đi, âm thầm suy nghĩ.
Cậu không biết lời vừa rồi có phải là Trang Hào thuận miệng nói hay không, hay là, khi đó anh vốn không ngủ, đã tỉnh rồi nhưng lại yên lặng theo dõi chuyện xảy ra.
Hoa Kì không phải chột dạ, mà là có chút tự hào, nguyên nhân tự hào là vừa rồi Trang Hào chủ động ôm cậu, hôn cậu, nếu như Trang Hào thật sự không có ngủ, như vậy lời cậu nói anh đều nghe thấy, một ý nghĩ trong lòng cậu lại có thể tác động được Trang Hào.
Không lâu sau, Trang Hào rửa mặt trở lại, lúc này đã bảy rưỡi, cách giờ làm việc của Trang Hào hơn bốn mươi phút, Trang Hào định mang Hoa Kì đi xuống lầu ăn điểm tâm, kết quả hai người vừa mới chuẩn bị ra cửa liền nghe thấy một hồi bước chân dồn dập đi tới.
“Dậy rồi à?” Bàng Suất đứng ở cửa, trong tay giơ lên hai túi bánh bao, cợt nhã nói: “Tôi còn tưởng hai người không định dậy cơ đấy.”
Hoa Kì trợn to mắt nhìn hắn, kinh ngạc không thôi. Vẻ mặt Hoa Kì và cả Trang Hào đều giống nhau nhìn chằm chằm Bàng Suất đang đứng ở cửa.
“Nhìn gì thế?” Bàng Suất cởi giày ở cửa, vào nhà đặt bánh bao trên bệ cửa sổ: “Tôi định đi, mới vừa rồi thuê xe đến bệnh viện, ngồi đợi lâu lắm, bệnh viện lại đông như kiến, chen không nổi, đi nhà nghỉ thì không đủ tiền, chẳng biết làm sao cả!” Bàng Suất v