Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342136

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2136 lượt.

....” Hoa Kì muốn nói lại thôi.
Giang Hạo nghe tiếng dừng bước, tò mò quay đầu lại: “Sao vậy? Có chuyện gì?”
Hoa Kì do dự một hồi lâu: “Ưkm, thật ra thì, Cao Quân thật sự rất thích anh, nhưng anh ấy sợ anh không ưng anh ấy thôi.”
“Tôi biết.” Giang Hạo mím môi: “Được rồi, chuyện của chúng tôi cậu đừng quan tâm, mau về đi.”
Nhìn bóng lưng Giang Hạo, Hoa Kì có cảm giác nói không nên lời, mặc dù cậu và Cao Quân quen nhau không lâu nhưng cậu vẫn có thể hiểu tình cảm của Cao Quân. Cậu và Cao Quân mặc dù đều ở dưới (bi đè),nhưng dầu gì cũng là một người đàn ông, lúc chưa quen Trang Hào, cứ nhìn thấy trai đẹp là 2 mắt sang như sao. Cho nên nói, Cao Quân một khi đã xác định được mục tiêu, một khi có người nguyện ý muốn hắn rồi, mục tiêu dĩ nhiên sẽ cố định.
Cho nên nói, Hoa Kì cũng muốn giúp anh ta một chút.
Hoa Kì đưa sầu riêng về phòng, Trang Hào và Bàng Suất vẫn đang say sưa giấc nồng. Cậu để chậu xuống đất, ngồi xếp bằng trên mặt đất, dựa vào tường, vừa ăn vừa hưởng thụ không gian yên tĩnh.
Hoa Kì rất ít khi ăn sầu riêng, thứ nhất là vì quá đắt, thứ hai là mỗi lần ăn sầu riêng thì lại làm cho phòng bay đầy mùi, bị mẹ mắng hơn nửa tiếng mới xong. Giang Hạo cho Hoa Kì thật đúng lúc, vài miếng liền chén hết sạch, hài lòng, Hoa Kì liền mặc quần cộc trùm chăn ngủ ở chân tường.
Nửa đêm, Hoa Kì nóng quá tỉnh dậy, cả người đầy mồ hôi, trước ngực còn có một cánh tay đang đè lên, mở mắt liền giật mình.
Hoa Kì từ từ nghiêng đầu qua, liếc nhìn Bàng Suất đang nằm bên cạnh, hắn ngủ trầm ổn, hô hấp đều đều.
Hoa Kì nhẹ nhàng nhấc tay Bàng Suất ra, từ từ bỏ vào trong chăn, mãi mới thở phào nhẹ nhõm. Mà lúc này, Hoa Kì làm thế nào cũng không ngủ được, đầu óc trống rỗng nhìn trần nhà.
“Ưm......” Bàng Suất rên lên một tiếng, đột nhiên giơ cánh tay lên, xoay thân hình, cánh tay lần nữa khoác lên trên người của Hoa Kì. Lúc Hoa Kì đang định tránh ra, bắp đùi Bàng Suất cũng theo tới, thật giống như cả người cậu đều bị hắn kéo vào trong ngực.
Hoa Kì không thích cảm giác này tí nào cả, thử đẩy Bàng Suất một cái nhưng không có hiệu quả gì.
Bất đắc dĩ, Hoa Kì chỉ có thể dùng sức đẩy hắn ra. Bất chợt, Hoa Kì cảm thấy được điều gì đó, vừa nghiêng đầu liền thấy một đôi mắt sáng ngời đang nhìn mình chằm chằm, thậm chí có thể nhìn thấy gương mặt kinh ngạc của mình từ trong con ngươi của hắn.
“Anh........ anh đã tỉnh?” Hoa Kì lúng túng nói.
Bàng Suất mở trừng hai mắt không lên tiếng.
“Anh khát không? Tôi lấy nước cho anh uống nhé?” Hoa Kì không biết nói gì hơn.
Bàng Suất vẫn như cũ không lên tiếng, cánh tay ôm thật chặt Hoa Kì.
Hoa Kì cố gắng lách ra, nhỏ giọng nói: “Anh định làm gì?”
“Không có gì.” Bàng Suất nhỏ giọng đáp lại, cánh tay lại ôm càng thêm chặt. Một lát sau, Bàng Suất tới gần, cằm chống trên bả vai Hoa Kì, nói: “Hoa Kì, để tôi ôm 1 lát.”






An Ủi.
Trong phòng, Trang Hào đột nhiên lật người, âm thanh ngắn ngủi đi qua, cả phòng lại rơi vào tĩnh lặng.
Lúc Trang Hào lật người, Hoa Kì sợ đến thót cả tim. Bàng Suất thì vẫn kiên định ôm Hoa Kì, thỉnh thoảng dùng cằm cọ cọ trên bả vai Hoa Kì.
Hoa Kì đành chịu đựng không dám hé răng, một lát sau, xác định Trang Hào không tỉnh Hoa Kì mới dám có động tác.
Bàng Suất bị Hoa Kì bắt được cánh tay lại càng thêm dùng sức ôm, nhỏ giọng nói, “Cậu sợ Trang Hào phát hiện sao? “
Hoa Kì cả kinh, cặp mắt bỗng dưng mở thật to: “Rốt cuốc là anh có định ngủ hay không? Chẳng phải anh đã kết hôn rồi sao? Mà anh nói anh không có hứng thú với nam giới mà.”
Ngón tay Bàng Suất nhẹ nhàng lướt trên cánh tay Hoa Kì, mỉm cười nói: “Cậu nhìn tôi giống người đã kết hôn rồi sao? Cậu tưởng ai cũng giống cậu chắc? Trang Hào không còn đồng nào trong người mà cậu vẫn nguyện ý đi theo anh ta.”
Hoa Kì sửng sốt: “Chưa kết hôn sao?”
Bàng Suất uất ức gật đầu một cái: “Chưa, không tiền thì chẳng lấy được vợ….” Bàng Suất đột nhiên ngẩng đầu lên, tiếp tục xem Hoa Kì là gối đầu, nằm trên ngực cậu nói: “Nhiều khi tôi thấy rất hối hận, vì sao lúc đầu mình không cố gắng học hành, nếu chăm chỉ, bây giời chắc tôi đang thi đại học, trở thành một sinh viên, kiếm việc làm một tháng cũng được mấy ngàn, nói không chứng lúc ấy cuộc đời tôi có thể yên bình rồi.”
“Chưa đến đường cùng thì chưa buông tay, anh đừng suy nghĩ quá nhiều.” Hoa Kì an ủi hắn: “Tôi có thể tâm sự với anh những chuyện chất chứa ở trong lòng được không?”
Bàng Suất rất là vui mừng: “Tôi cầu còn không được nữa là.”
Hoa Kì do dự một lát, chưa kịp mở miệng, Bàng Suất đột nhiên để cánh tay ở dưới đầu cậu, cười nói: “Nói đi.”
Hoa Kì bất đắc dĩ, nói: “Có lúc tôi rất muốn nói với Trang Hào rằng, đừng mãi mê kiếm tiền, nếu như anh ấy yêu tôi, hãy cùng tôi dọn về nhà, làm gì cũng được, không đến mức chết đói.” Hoa Kì dừng một chút, tiếp tục nói: “Nhưng không được, mỗi lần nhìn thấy anh ấy cố sống cố chết kiếm tiền, tôi lại không dám nói với anh ấy.”
“Sợ cái gì? Sao không nói đi, Biết đâu sau khi nghe cậu nói, anh