Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

r> Nguồn gốc tất cả đều là vì Bàng Suất, chỉ cần Bàng Suất tới nhà tắm, nhất định tìm Hoa Kì giúp hắn tắm kỳ, mỗi lần chà xát xong sau hắn đều có thể nằm ngủ ngon. Hơn nữa, mỗi lần Bàng Suất tới đều sẽ mang cho Hoa Kì một ít đồ, rượu thuốc lá đồ ăn ngon không cần phải nhiều lời, có giá trị thì ngay cả là đồng hồ trên tay hắn cũng đưa cho Hoa Kì rồi.
Vì vậy, từ từ, Hoa Kì đi tới đầu đỉnh sóng gió, trở thành đối tượng mọi người hâm mộ đố kỵ.
Hoa Kì biết rõ xã hội hiểm ác, nếu muốn làm việc lâu dài thì phải có ánh mắt, không chỉ đơn giản lấy lòng ông chủ, ngay cả đồng nghiệp cũng phải như thế. Vì vậy, mỗi lần Hoa Kì nhận được ân huệ gì từ Bàng Suất, cũng sẽ chia sẻ cho mọi người, trừ đồng hồ đeo tay, cậu len lén dấu đi.
Hiện giờ Hoa Kì là khổ sai khu nam, nói thực, trong tay không có quyền lợi gì, cho dù có cũng chưa chắc có người nghe một thằng nhóc chưa mọc đủ lông.
Hoa Kì cũng không để ý những thứ này, ngược lại mỗi lần Bàng Suất xuất hiện, đoàn người a dua nịnh hót mới khiến Hoa Kì cảm thấy chán ghét.
Lúc Bàng Suất xuất hiện lần thứ năm, Hoa Kì nhỏ giọng nói với hắn, “Ông chủ, về sau ngài đừng tiếp tục mang đồ cho tôi, các đồng nghiệp nhìn không tốt.”
Bàng Suất liếc Hoa Kì, “Có gì không thể được sao? Ông chủ thưởng cho nhân viên có năng lực quá bình thường, nếu ai oán hận, nói bọn họ cũng cố gắng cho tao xem.”
Hoa Kì không nói chuyện nữa, nhưng mỗi lần thu đồ, trong lòng đều không được tự nhiên.
Rốt cuộc nhịn đến Chủ nhật, Hoa Kì đơn giản thu dọn một tý chuẩn bị về nhà lấy hành lý, ra đến cửa tắm rửa, quản lý chạy tới, nhét 500 tệ cho cậu, nói là tiền tắm tuần này.
Hoa Kì gật đầu một cái nhận, bọc áo khoác nhung chậm rãi đi ra ngoài.
Cuối tuần này lạnh khác thường, gió lạnh và khô ráo thổi trên mặt rất không thoải mái, Hoa Kì đi tới trạm xe buýt, chưa đợi đứng vững, liền bị người từ phía sau bụm miệng một đường kéo về phía sau.
Hoa Kì giùng giằng, nhưng lại phí công.
Hoa Kì bị bắt đến trong ngõ cụt, người sau lưng buông tay ra thì Hoa Kì ngồi liệt trên đất thở hổn hển: “Các vị đại ca, có gì từ từ nói, tôi đắc tội chỗ nào, vậy thì cho tôi xin lỗi.”
Trước mặt Hoa Kì đứng năm sáu thằng nhãi, trong tay mỗi người cầm cọc gỗ, thằng nhóc cầm đầu nghe Hoa Kì nói lại thẹn quá thành giận, nhấc chân đá mạnh cằm Hoa Kì, Hoa Kì nhanh nhẹn tránh khỏi, khiến một cước này đá lên ngực.
“Mày giỏi, mày còn tránh phải hay không?” Người nọ nhấc chân đá một cước.
Hoa Kì tự biết là không tránh thoát, chỉ có thể ôm đầu mặc cho bọn hắn đấm đá.
“Nhãi con, về sau đàng hoàng một chút cho tao, chớ cản đường người khác nghe thấy chưa?” Người nọ cầm gậy gỗ hung hăng đánh Hoa Kì một gậy, Hoa Kì đau nhếch miệng, vội vàng nói: “Biết.”
Người nọ còn muốn động thủ, lại bị người sau lưng ngăn cản: “Ca, đừng đánh, thằng nhãi này chưa lớn, giáo huấn một chút là được.”
“ĐM.” Người nọ thu tay, còn nói: “Đi, xem trên người hắn có tiền không, đừng làm cho chúng ta làm một trận mất công.”
Chốc lát, Hoa Kì liền cảm thấy có người sờ loạn trên người cậu, cuối cùng sờ tới túi quần liền lôi 500 tệ quản lý mới vừa cho cậu ra ngoài.
“Ca, chỉ có 500.”
“!@#$%$@, có liền cầm.” Người nọ đi tới Hoa Kì trước mặt, ngồi xổm người xuống nói: “Nhóc, nhớ hôm nay dạy dỗ, còn có lần sau liền cho mày nếm mùi đau khổ.”
Nghe tiếng bước chân hỗn loạn càng xa dần, cuối cùng Hoa Kì thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng cũng chậm rãi nhả ra, đồng thời cảm giác đau đớn cũng nương theo mà đến, Hoa Kì từ từ ngồi dậy, thử giật giật cánh tay, cũng may, đánh không quá nghiêm trọng.
Hoa Kì đỡ tường đứng lên, mỗi đi một bước trên đùi đau như kim châm, bất đắc dĩ, Hoa Kì ra khỏi ngõ nhỏ, đi tới ven đường ngăn cản một chiếc xe.
Hoa Kì hiện giờ nhất định không trở về nhà được, lựa chọn duy nhất là trở về nhà tắm.
Trước khi xuống xe, Hoa Kì lôi trong túi nhỏ ra năm tệ thanh toán tiền xe, may nhờ người nọ soát người không quá cẩn thận, nếu không năm tệ này cũng bị mất.
Hoa Kì cà thọt chân đẩy cửa kính lớn của nhà tắm, mới vừa đi không có mấy bước, liền nhìn thấy Bàng Suất ôm một cô gái gồi trên ghế sa lon nơi đại sảnh, ánh mắt tò mò rơi lên người Hoa Kỳ.
“Nhóc, mày đánh nhau?” Bàng Suất hiếu kỳ nói.
Hoa Kì cười khổ nói: “Không có, tôi nào có bản lãnh đó.”
“Vậy mày đây là tự chỉnh? Toàn thân cao thấp đều là tuyết không nói, còn có khuôn mặt, còn đang máu đấy.”
“Thật sao?” Hoa Kì giơ tay lên lau mặt một cái, đừng nói, thật đúng là thấy đỏ.
Bàng Suất nhíu mày: “Có phải gặp chuyện hay không? Có chuyện nói với tao, dám đụng đến người của tao thật không muốn lăn lộn đúng không?”
Hoa Kì bụm mặt nói: “Tôi cũng không biết, mới vừa đứng chờ xe buýt, kết quả bị mấy người túm vào trong ngõ hẻm, kết quả cứ như vậy.”
“!@#$%$@, tao thật muốn nhìn người nào bản lãnh lớn như vậy.” Bàng Suất phất tay với người bên cạnh một cái: “Đi cho tìm cho tao, tìm cho ra mấy thằng nhóc đó.”
Bàng Suất tiểu đệ nhận chỉ thị, vội vàng ra khỏi nhà tắm.
“Được rồi, chớ đứng ngốc ra, đi vào trong tắm một cái đi, không có