Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342354
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2354 lượt.
” Trang Hào nghiêng đầu qua nhìn Hoa Kì chằm chằm nói.
“Mặc kệ, dù sao cứ quyết định như vậy.” Hoa Kì ngồi dậy, giơ tay lên cởi đồng phục làm việc ném xuống đất, cười nhẹ nhàng nói: “Ca, anh muốn không?”
“Biến, ông đây thích đàn bà.” Trang Hào lần nữa nhắm hai mắt lại.
Hoa Kì xem thường nói: “Ca, em muốn rồi.”
“Biến nhanh, cẩn thận ông đây một cước đá cậu ra.”
Hoa Kì đương nhiên không để ý Trang Hào mắng, ngược lại cúi đầu, đưa lưỡi liếm ngang hông Trang Hào.
Liếm hồi lâu, Trang Hào từ đầu đến cuối cũng không động, ngược lại nhị đệ lại tinh thần, rất giống cột cờ.
Trang Hào mặc dù không động, tư thế cũng có chút kỳ cục, nhưng cũng không cách nào trở ngại động tác của Hoa Kì, cậu thò người lên trước, thành nửa vòng tròn áp Trang Hào phía dưới, cúi đầu mở miệng liền có thể ngậm nóc nhị đệ.
Trang Hào cảm nhận được ấm áp, cũng không có như lúc trước nghĩ một đằng nói một nẻo, ngược lại động thân đem nhị đệ đâm toàn bộ đi vào.
Được ám hiệu, Hoa Kì bắt đầu cố gắng cày cấy, qua lại động vài chục cái mới vừa định đổi lại tư thế, chỉ nghe thấy cửa phòng bao bị người đạp mấy đạp.
“Hoa Kì, mày đi ra cho tao.”
Hoa Kì ngẩn ra, cọ ngồi dậy: “Ca, bên ngoài là Bàng Suất.”
“ĐM, rõ là. . . . . .” Trang Hào đứng dậy nghĩ mặc quần áo, đưa tay túm áo sơ mi trên giá áo làm thế nào cũng túm không xuống, Trang Hào tức giận dùng sức lôi mấy cái, mắt thấy giá áo sắp đổ, Hoa Kì vội vàng nhảy xuống giường đỡ.
Hoa Kì đem giá áo đặt lại chỗ cũ, nhỏ giọng nói: “Ca, anh nằm, đừng động ha.”
“ĐM, không tránh thoát, cùng lắm thì liều chết mà đánh.” Trang Hào nghĩ xuống giường, rồi lại bị Hoa Kì đẩy trở về: “Ca, anh nằm, tự em có biện pháp, khẳng định tốt hơn đánh nhau.”
Trang Hào nhìn chằm chằm Hoa Kì mấy giây, bất đắc dĩ không thể làm gì khác hơn là theo lời Hoa Kì nói nằm sấp trên ấm giường.
Hoa Kì vội vàng từ trên mặt đất nhặt đồng phục làm việc lên che đầu Trang Hào, xác định không có chỗ sơ hở mới mở cửa đi ra ngoài.
Mở cửa thì Bàng Suất đi cà nhắc nhìn vào trong phòng bao nhìn hai lần: “Người trùm đầu nọ là ai à?”
Hoa Kì cười đùa nói: “Ông chủ tới?”
Bàng Suất cau mày nói: “Tao đang hỏi mày, người nọ là ai?”
“A. . . . . . Là một khách hàng của tôi, ngủ thiếp đi.”
“Khách hàng? Tôi nghe người khác nói là một gay?” Bàng Suất quan sát Hoa Kì xích lõa, còn nói: “ĐM, đầu năm nay còn có chơi con trai?”
Hoa Kì lúng túng không biết làm sao, chỉ có thể nhắm mắt nói: “A, đoán chừng lưu hành thôi.”
Chạy Trốn Cửa Sau
Hoa Kì nghiêm túc quan sát vẻ mặt Bàng Suất, hình như hắn không quan tâm lắm đối với người trong phòng, ngược lại rất có hứng thú với mình.
Bàng Suất tiếc nuối thở dài, tay phải đáp lên trên bả vai Hoa Kì nói: "Nói thực, mặc dù mày là . . . , tao vẫn cảm thấy thằng nhóc mày không tệ, làm sao có thể thích đàn ông?" Bàng Suất lắc đầu một cái, tiếc hận nói: "Được rồi, nhanh đi vào đi, có thời gian chúng ta hàn huyên một chút."
Hoa Kì không giải thích gì, hớn hở nói: "Ừ, vậy tôi đi vào làm việc."
Hoa Kì hoàn toàn không quan tâm khiến Bàng Suất rất khiếp sợ, muốn nói lại thôi nghẹn tương đối khó chịu, sau chỉ có thể thở dài một tiếng, nện bước vững vàng đi lại trong hành lang dài lầu hai.
Trang Hào nhìn Hoa Kỳ cười rực rỡ như cũ, không khỏi mắng: "!@#$%$@, vô tâm vô phế." Nói xong, Trang Hào kéo cửa phòng bao đi ra ngoài.
Hoa Kì vội vàng nhét tiền vào trong túi quần, chạy theo đi ra ngoài.
"Ca, anh không thể đi ra ngoài như vậy, Bàng Suất nhất định ngồi trong đại sảnh lầu một." Hoa Kì đuổi kịp bên cạnh anh, nhỏ giọng nói: "Nhà tắm có một cửa sau, anh đi từ chỗ đó đi."
Trang Hào mắt Hoa Kì: "Cậu không mặc quần áo sao?"
Hoa Kì cúi đầu nhìn thân thể gầy yếu của mình, mỉm cười nói: "Không còn kịp nữa, anh đi, em sợ không đuổi kịp."
"ĐM." Trang Hào liếc mắt: "Cửa sau ở đâu?"
Hoa Kì vừa cười vừa kéo quần: "Em mang anh đi."
Hoa Kì mang theo Trang Hào một đường tránh né xuống lầu hai, lúc đi ngang qua khu bán rượu, cô gái trong quầy bar còn ghé đầu nhìn ra ngoài hai mắt, bĩu môi còn mắng câu biến thái.
Trang Hào nghe vào trong lỗ tai rất không thoải mái, làm bộ muốn trở về rống hai câu, nhưng quay đầu nhìn Hoa Kỳ, vẻ mặt bình thản như nước, khóe miệng khẽ nhếch lên như mỉm cười, hai má ửng đỏ mắt nhìn phía trước, giống như những lời đó trước mặt cậu chỉ như một đám mây nhẹ nhàng.
Lúc này Trang Hào lại có chút hâm mộ Hoa Kì vô tâm vô phế, người như vậy hiểu được thỏa mãn, biết đủ, không thể không thừa nhận, mỗi lần cùng Hoa Kì anh đều thật vui vẻ, vui vẻ xuất phát từ nội tâm.
Toàn bộ lửa giận của Trang Hào đều tiêu tán, dọc theo đường đi nghe theo Hoa Kì an bài, chỉ dẫn, cuối cùng đi tới cửa sau nhà tắm, một cái cửa kiếng rất nhỏ, trên cửa mặc dù có xích sắt nhưng không khóa lại, bên cạnh còn chất đống một thùng áo tắm khách xuyên qua.
"Ca, anh đi từ nơi này đi." Hoa Kì chạy tới đẩy cửa ra, gió mạnh ùa vào, Hoa Kì đông lạnh khẽ run rẩy.
Trang Hào gật đầu m