Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342107
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.
g bao sao?”
Hoa Kì làm bộ nói: “Tiên sinh, nơi này của chúng ta có phòng bao, nhưng mà. . . . . .”
“Nhưng mà cái gì?”
Hoa Kì do dự một lát hay là nói rồi, nhưng mà vẻ mặt rất mập mờ: “Tiên sinh, phòng bao có cung cấp dịch vụ đặc biệt.”
Trong giây lát Trang Hào đỏ mặt thông suốt, trừng tròng mắt nói: “Vậy thì đổi lại phòng bao cho tôi.” Trang Hào đứng dậy xuống ấm giường, lúc mang dép còn nói: “Tôi muốn ngủ một lát.”
Nhìn Trang Hào đỏ mặt, Hoa Kì xem chừng anh lại nghĩ sai lệch, không kịp nói hết lời, Trang Hào đã quấn khăn tắm ra khỏi nhà tắm nam.
Hoa Kì vội vàng ném khăn tắm vào trong chậu, nói với tắm kỳ công bên cạnh: “Ai, giúp tôi nhìn một chút, tôi đi nhà cầu.”
Hoa Kì đuổi theo bóng dáng Trang Hào lên lầu hai, không đợi vào phòng bao đã nhìn thấy phục vụ sinh chạy ra, phục vụ sinh hết sức nhăn nhó, Hoa Kì vội vàng đi tới: “Thế nào?”
“Ai nha, anh tới vừa đúng lúc, anh biết xoa bóp chứ?” Phục vụ nắm cánh tay Hoa Kì nói.
Hoa Kì gật đầu một cái: “Sẽ a, thế nào?”
“Haiz, đừng nói nữa, bên trong có. . . . . .” Phục vụ nhỏ giọng, tiến tới bên tai Hoa Kì nói: “Bên trong có một tên gay, thích nam.”
“Gì?” Hoa Kì mắt trừng tròn, không dám tin nói: “Cậu nói bên trong là. . . . . .” Hoa Kì chỉ vào trong phòng chung.
Phục vụ khẳng định ánh mắt nhìn thẳng Hoa Kì: “Cũng không trách được, vừa đi lên đã nói muốn xoa bóp, nhưng nơi này đều là nữ, nào có nam a, người này cũng quá biến thái.”
Hoa Kì bĩu môi: “Thật biến thái, được, chuyện này tôi giúp cậu, nhưng tiền boa phải cho tôi.”
“Ơ, tôi đây không dám đồng ý, nhưng tôi sẽ giúp anh tranh thủ.” Phục vụ nghĩ nghĩ đưa tay đẩy cửa, đầu ngón tay vừa chạm vào cửa phòng lại rút về : “Tôi không vào đâu, đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy gây, hoảng chết.”
“Được rồi, vậy cậu vội đi đi, có chuyện tôi gọi cậu.” Hoa Kì khẽ mỉm cười với hắn đẩy cửa vào phòng bao.
Phục vụ đứng ở cửa, nhíu mày suy nghĩ nửa ngày, càng nghĩ càng thấy rất không thích hợp, Hoa Kì tích cực như vậy vào phòng bao, chẳng lẽ anh ta cũng thế. . . . . . Mẹ ơ, phục vụ bước một bước dài xông ra ngoài.
Hoa Kì vào phòng bao, không cách nào ức chế nội tâm nụ cười, định dựa vào trên cửa nhìn Trang Hào cười khúc khích.
Trang Hào cởi hết nằm trên ấm giường lên, hơi híp mắt lại nói: “Cậu bị ngu đấy à? Cười gì đó?”
Hoa Kì hắng giọng một cái, thu lại nụ cười nói: “Anh nói gì với phục vụ?”
“Hả?” Trang Hào sửng sốt: “Tôi nói hắn giúp tôi tìm người xoa bóp, tìm nam sư phụ ở nhà tắm lầu một là được.”
Hoa Kì gật đầu: “À, thì ra là chuyện như vậy, không trách được người ta cho rằng anh là gay.”
“ĐM hắn, nói ai là gay?” Trang Hào giận không kềm được ngồi dậy, chỉ vào cửa nói: “Tên vừa rồi tinh trùng lên não đúng không? Ông đây chỗ nào giống gay? Mả mẹ nó, muốn ăn đòn chứ gì?”
Hoa Kì gãi gãi đầu: “Được rồi, em thấy anh là nghẹn thời gian quá lâu.”
“Cậu giỏi, ông đây nơi nào nghẹn thời gian dài?” Trang Hào đỉnh đạc tách chân, triển hiện nhị đệ mềm nhũn cũng rất lớn của mình nói: “Tối hôm qua ông đây còn tìm tiểu thư, một đêm làm bảy lần.”
“Thật là lợi hại.” Hoa Kì từ từ đi tới bên cạnh Trang Hào, mặt đối mặt từ từ dán lên: “Ca, anh muốn không?”
“Không muốn, đã nói ngày hôm qua làm bảy lần rồi.” Trang Hào hai tay để sau ót nằm xuống.
Hoa Kì cười cười, cúi đầu nhìn nhị đệ chíp bông, chơi tâm nổi lên, cố ý thổi chíp bông mấy hơi.
Trang Hào co rụt chân, trầm mặt nói: “Chớ đùa, tôi còn có chuyện muốn nói.”
Hoa Kì quệt mồm, rất không tình nguyện ngồi bên cạnh anh, nhỏ giọng nói: “Em không muốn từ chức, từ chức mẹ em sẽ mắng chết em.”
“Cậu giỏi, tôi thấy cậu đúng là liếm o0o cho Bàng Suất rồi, sau đó hắn trả lại tiền cho cậu.”
Hoa Kì hất mặt, nhe răng cười một tiếng: “Anh nói sai rồi, em không có, dù em muốn liếm, cũng chỉ liếm một người.”
Trang Hào khó nén lúng túng, vội vàng nhắm mắt lại nói: “Cậu từ chức tôi tìm việc làm cho cậu, khu Hướng An công việc tốt hơn nhiều.”
Hoa Kì theo dõi anh nửa ngày không lên tiếng, Trang Hào không nhịn được, len lén mở mắt trái, thấy Hoa Kì đang nhìn mình chằm chằm, vội vàng nhắm mắt lại nói: “ĐM, có được hay không nói một câu.”
Hoa Kì cúi đầu, chơi đầu ngón tay nói: “Em không muốn từ chức.”
Trang Hào hoàn toàn không kiên nhẫn, mở mắt mắng: “Ngươi có từ hay không, nói cho cậu biết, hôm nay ông đây tới là nhìn trước kia cậu thay tôi chắn một ghế, hôm nay tôi đem lời nói tất, cậu không từ chức, về sau liền đường ai nấy đi.”
Từ lúc Hoa Kì biết Bàng Suất là đối thủ của Trang Hào cũng đã biết, nếu như mình tiếp tục làm việc ở nơi này, nhất định cơ hội gặp mặt Trang Hào sẽ ít đi, nếu như nhất định phải chọn công việc hoặc anh, Hoa Kì ai cũng không chọn.
Hoa Kì chép chép miệng, cười hì hì leo lên ấm giường, tiến tới bên tai Trang Hào nói: “Ca, nếu không hay là như vậy đi, về sau thứ bảy chủ nhật em đến chỗ anh được không?”
Trang Hào đưa lưng về phía Hoa Kì, khẽ giật giật thân thể: “Biến, tôi cần gặp cậu sao.”
Hoa Kì buồn cười nói: “Cứ như quyết định như vậy.”
“ĐM, cậu quyết định có giá trị sao?