The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342123

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2123 lượt.

ời hút thuốc cũng uống rượu, bất tri bất giác Hoa Kì có chút say, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt trở nên mông lung, đầu bắt đầu mơ hồ, lúc này còn có người một ly một ly rót rượu cho Hoa Kì, Hoa Kì từ chối: “Tôi không uống, uống nữa không về được nhà.”
Bàng Suất cười cười: “Cậu cũng không thể say, một lát còn có món chính.”
“Món chính? món chính gì?”
Nói xong, cửa quán xiên nướng liền bị đẩy ra, Vương Văn Đào mang theo mấy tên tài xế trong đội xe đi vào, cà lơ phất phơ nói: “Ông chủ, có còn chỗ không?”
Bọn họ đều là khách quen nơi này, ông chủ đương nhiên sẽ giữ chỗ ngồi, bọn họ quen cửa quen nẻo ngồi vào vị trí, mà Vương Văn Đào lại một mình vào quầy rượu, bên trong cầm ba bình Ngũ Lương Dịch, hắn lấy ba bình còn chưa trở lại vị trí thì cửa lại đi vào hai người, Vương Văn Đào nhìn về phía cửa cười một tiếng: “Ca, uống Ngũ Lương Dịch không?”
Trang Hào gật đầu một cái, vừa đi vừa cởi áo vét tông trên người, nhưng anh đang đi tới chỗ ngồi, vừa nghiêng đầu liền thấy cách đó không xa Hoa Kì đang ngồi cùng Bàng Suất, nụ cười trên mặt nhất thời biến mất không thấy bóng dáng, thay thế là tức giận cùng kinh ngạc.
“Nhìn cái gì chứ?” Đi theo sau Trang Hào là một cô gái, còn là một đại mỹ nữ tóc dài tới eo, mắt to môi mỏng cằm nhọn, mặc dù mặc áo bông thật dầy, nhưng không khó nhìn ra, là một cô gái vóc người cực tốt.
Hoa Kì không phải người mù, Trang Hào vừa vào cửa cậu liền thấy anh, nhưng cậu vẫn làm bộ như không thấy, vẫn như cũ cúi đầu ăn.
Bàng Suất quay người lại nhìn thẳng vào mắt Trang Hào mấy giây, sau đó cười xoay người, phối hợp uống bia.
Vương Văn Đào chú ý tới Trang Hào cử động, theo tầm mắt của anh nhìn sang, đi theo gầm lên giận dữ: ” Tiểu Tạp Chủng Khu Thiết Đông, chúng mày thật đúng là không muốn sống a, nơi này là nơi chúng mày tới sao?”
“ĐM, mày mắng ai đó?” Trên bàn có người đứng lên, cùng đáp trả Vương Văn Đào.
Vương Văn Đào cộp một tiếng đặt cốc lên bàn, chỉ vào người kia nói: “Mắng mấy tôn tử chúng mày, chúng mày không ngốc ở khu Thiết Đông, đến nơi này của chúng tao làm gì? Muốn bị đánh hả?”
“Con mẹ mày, tao thấy muốn ăn đập là mày. . . . . .”
“Ha, Vương Chấn mày làm gì thế?” Bàng Suất cười đứng lên, ngăn cản trước người Vương Chấn nói: “Nơi này là quán ăn, chúng ta tới dùng cơm, không phải đến tìm chuyện, cần gì cãi lại.”
“Ăn cơm? Tao thấy mày là tới ***.”
Nghe đến đó, Trang Hào không khỏi chau mày, cũng không biết Vương Văn Đào hàng này có phải ngốc hay không, trầm mặc hồi lâu lúc này mới lên tiếng nói: “Văn Đào, không có chuyện của cậu, ngồi xuống ăn cơm.” Nói xong, Trang Hào gật đầu với cô gái sau lưng một cái, hai người sóng vai ngồi xuống.
Vương Văn Đào nhìn Bàng Suất hung hăng trừng mắt, theo ngồi vào đầu khác cái bàn.
Bàng Suất cười lạnh một tiếng, xoay người lại ngồi xuống.
Lúc này Hoa Kì như cũ vẫn ăn vẫn uống…, làm như không thấy, nhưng mà cậu không ngẩng đầu lên, nụ cười trên mặt cũng không có. Bàng Suất nhìn kỹ, tiến tới cạnh lỗ tai cậu nói: “Sao, ghen?”
Hoa Kì ăn một miếng bỏ đũa xuống, chép chép miệng nói: “Tôi không thích ăn dấm, tôi muốn ăn tương vừng.”
Bàng Suất chậc một tiếng: “Cô gái bên cạnh hắn không chuẩn là bạn gái hắn đó.”
Hoa Kì nhún nhún vai: “Trời biết, anh hỏi anh ta đi.”
Trong đầu Bàng Suất buồn bực nhưng vẫn cười, thuận tay lại thay Hoa Kì rót một ly rượu, rượu mới vừa rót xong, Hoa Kì cầm ly lên một hơi uống sạch, thở hổn hển nói: “Lại thêm một ly.”
Bàng Suất lại rót một ly, cười nói: “Sao nào, mượn rượu tiêu sầu?”
“Có sao?”
Bàng Suất không kiếm chuyện, lại một ly một ly rót rượu thay Hoa Kì, chớp mắt mấy bình rượu đã vào bụng, Hoa Kì xem chừng là say thật, lảo đảo đứng lên, thuận tiện ợ no nê: “Tôi. . . . . . Tôi no rồi, về nhà. . . . . . Ngủ.”
Hoa Kì vỗ vỗ bả vai Bàng Suất, một người đi ra ngoài, còn chưa đi mấy bước, Hoa Kì chóng mặt hướng một bên ngã xuống, bên chân một vị khách xa lạ.
Bàng Suất vội vàng nháy mắt người bên cạnh, người nọ đứng lên mắng: “Hoa Kì, thằng nhóc mày cũng yếu quá, uống ít như vậy đã say? . . . . . . Đứng lên tiếp tục uống.” Người nọ đi tới bên cạnh Hoa Kì, đưa tay níu cổ áo Hoa Kì dùng sức xách lên, cổ áo siết cổ Hoa Kì ra một dấu lằn thật sâu.
Hoa Kì bị siết thở không nổi, nhưng trên người lại không hơi sức gì, cả người cứ như vậy bị treo ngược giữa không trung.
Người nọ thấy Hoa Kì thủy chung không đứng lên, nhấc chân đá mạnh vào chân Hoa Kì: “Thằng nhóc mày có được không? Nhanh. . . . . .” Lời còn chưa nói hết, mặt người kia đã trúng một quyền mạnh, gã bị đánh mắt nổ đom đóm vội vàng buông tay ra thụt lùi về phía sau vài bước.
Trang Hào vung vẫy cổ tay, mặt giận dữ nói: “Đm mày, tao thấy chúng mày đúng là đến kiếm chuyện.”
Bàng Suất thấy Trang Hào động thủ liền đứng lên, cười ha hả nói: “Trang Hào, chúng tao mà mày cũng đánh, không xem chúng tao ra gì đúng không?”
Trang Hào cười khẩy nói: “Bàng Suất, hôm nay mày tới làm gì, không cần tao nói bản thân mày cũng hiểu, bớt giả vờ trước mặt tao đi.” Trang Hào quay đầu nhìn Vương Văn Đào nói: “Vă