XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.

bận nói với Hoa Kì.” Bàng Suất dựa vào đầu giường nhẹ giọng nói.
“Vâng.” Mấy người đứng dậy ra khỏi phòng bệnh, một người trong đó đi ngang qua Hoa Kì còn hung hăng trợn mắt nhìn Hoa Kì một cái.
“Đóng cửa lại.” Bàng Suất sai bảo.
Hoa Kì theo lời Bàng Suất đóng kỹ cửa lại, sau đó hỏi “Anh bị sao vậy?”
Bàng Suất cười lạnh nói: “Không phải rất rõ ràng sao? Còn phải hỏi?” trên đầu Bàng Suất quấn băng gạc thật dầy, khóe mắt trái còn máu ứ đọng tím bầm, thảm nhất không chỉ có vậy, mà là tay phải cùng chân trái của hắn đều băng thạch cao dầy cộm nặng nề, có vẻ hết sức cứng ngắc.
Hoa Kì nhìn mà trong lòng run sợ: “Ai đánh?”
K Bàng Suất hếch lên: “Trang Hào có khỏe không?”
“Ý anh là gì?” Hoa Kì hỏi ngược lại.
“Không hiểu à? Vậy thì chờ hắn ta vào bệnh viện mày sẽ hiểu.”






Trơn Mông Mà Yêu
Tối hôm trước, cũng là đêm Hoa Kì cùng Trang Hào mới đến Môi Thành, Bàng Suất một mình một người từ nhà tắm ra ngoài, hắn uống có chút nhiều, đầu trầm trầm, hơn nữa bước chân xốc xếch, hắn không có biện pháp tự mình lái xe về nhà, dựa vào cửa xe suy nghĩ trong chốc lát, liền lắc đầu đi bộ.
Bàng Suất muốn gọi taxi về nhà, lúc hắn đứng chờ xe ở đầu hẻm, đột nhiên sau lưng lao ra sáu bảy người đánh hội đồng hắn.
Bàng Suất không biết bọn họ, đều mấy khuôn mặt lạ.
Ngoài miệng Bàng Suất ngậm lấy điếu thuốc, cười lạnh một tiếng: “Muốn đánh cũng phải nói tên chứ? Chứ không tao chết cũng không biết là ai làm để cảm ơn.”
Hoa Kì nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu lên xuống: “Không thể nào, chuyện này chắc chắn không phải là Trang Hào làm, hai ngày nay tôi luôn cùng anh ấy, anh ấy không có cho người đi đánh anh.”
Bàng Suất khơi ngón tay lên, nhẹ nhàng gõ điếu thuốc một chút, tàn thuốc trong nháy mắt bắn ra.
“Tôi nói thật, Trang Hào chắc chắn sẽ không vụng trộm hại anh, anh ấy không phải loại người như vậy.” Hoa Kì hết sức biện giải thay Trang Hào, nói xong, Hoa Kì cúi đầu, còn nói: “Lúc này anh nên dưỡng thương.”
Bàng Suất cười cười: “Hoa Kì, tao phát hiện mày đúng là đồ ngốc.”
Hoa Kì ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Bàng Suất.
Bàng Suất nhả khói, tiện tay để sau ót, nhìn trần nhà nói: “Mày vốn không hiểu hắn, mày cũng không biết hắn là dạng người gì.” Bàng Suất hất mặt, nhìn Hoa Kì cười nói: “Hôm nay tao nói mày đến là muốn nói cho mày biết, tao đây một thân thương sẽ trả lại cho Trang Hào.”
Hoa Kì sửng sốt: “Ông chủ, chuyện này không phải Trang Hào làm, không tin tôi gọi anh ấy, hai người giáp mặt nói chuyện.”
“Thôi đi, ai làm chuyện xấu còn có thể thừa nhận? Thế giới này là như vậy.” Bàng Suất nheo mắt lại, từ khe hở rất nhỏ lộ ra sát khí nói: “Nếu như mà tao là mày, giờ nên đi xem Trang Hào một chút đi thôi.”
“Anh. . . . . . Anh cho người đi tìm anh ấy?” Hoa Kì giật mình nói.
Bàng Suất ngửa đầu cười, tiếng cười từ từ biến lớn, khắp nơi trong phòng bệnh đều tràn ngập tiếng cười chói tai của hắn.
Hoa Kì nhìn Bàng Suất mấy lần, xoay người chạy ra khỏi phòng bệnh, một giây khi cửa đóng lại, Bàng Suất giảm thấp tiếng cười, đừng nóng vội, kịch hay còn ỏ phía sau.
Hoa Kì chạy như điên ra khỏi bệnh viện, chặn một chiếc taxi, sau đó chạy tới đoàn xe Trang Hào.
Lúc tới đoàn xe Trang Hào, dường như không xảy ra bất kỳ chuyện gì, lúc Hoa Kì vọt tới phòng làm việc của đoàn xe thì bên trong có mấy tài xế đang chơi bài, bọn họ thấy Hoa Kỳ thở hồng hộc vào cửa, một người trong đó cười nói: “Ơ, đây không phải là đệ đệ của Báo ca sao? Sao lại chạy tới lúc này?”
Hoa Kì thở dốc nói: “Anh của tôi ở đâu?”
Người kia cười nói: “Anh cậu đã sớm về nhà rồi, chắc giờ đã đi ngủ rồi đi?”
Hoa Kì vốn hồi hộp lại thêm bất an, cậu không nói hai lời liền quay đầu chạy, chạy như điên tới nhà Trang Hào.
“Ông trời a, phù hộ phù hộ, ngàn vạn đừng xảy ra chuyện.” Hoa Kì vừa chạy vừa lẩm bẩm, ngay cả cái mũ có khoá kéo áo khoác nhung rơi sau lưng cũng không phát giác.
Đoàn xe cách nhà Trang Hào không tính xa, đi bộ cũng hơn 20 phút, mà Hoa Kì một đường chạy như điên, chỉ tốn 15 phút.
Hoa Kì dừng ở cửa nhà Trang Hào, ghé đầu nhìn vào sân, trong phòng đèn sáng, nhìn thật bình tĩnh.
Hoa Kì đi vào trong sân, cho đến khi đi tới giữa sân thì Hoa Kì mới phát hiện không đúng, nhớ lần trước , Hoa Kì mới vừa bước vào cửa viện, Hắc Cái đã xông ra, mà giờ, trong sân trống rỗng, yên tĩnh làm cho lòng người rối loạn, Hoa Kì nhìn cái lồng tre trong góc, Hắc Cái không ở bên trong.
“Ngàn vạn đừng có chuyện a.” Hoa Kì vội vàng chạy vào nhà.
Mở cửa mà vào, Hoa Kì khiếp sợ không biết làm sao, trong nhà tất cả đều khiêu chiến thị giác của Hoa Kì, cậu không còn dũng khí vào bên trong, cậu có chút sợ.
“Con trai. . . . . .” Một tiếng kêu khổ sở yếu ớt từ trong phòng ngủ truyền đến.
Hoa Kì cả kinh, vội vàng chạy tới phòng ngủ.
Trong phòng ngủ đã sớm là một mảnh hỗn độn, tủ treo quần áo dính vài mảnh thủy tinh, trên mặt đất khắp nơi đều là mảnh vụn thủy tinh, mà một người nằm trong góc giường sưởi.
Hoa Kì nhảy tới