Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342370
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2370 lượt.
: “Dì không sao chứ?”
Mẹ Trang Hào nằm trong vũng máu, tay ôm bụng nói: “Báo. . . . . . Báo cảnh sát.”
Hoa Kì vội vàng nói: “Dì, cháu gọi 12 trước.” Nói xong, Hoa Kì chạy đến điện thoại bàn ở bên cạnh gọi, kết quả cầm ống nghe lên thì mới phát hiện, trong ống nghe không có bất kỳ âm thanh gì.
Hoa Kì hết sức ảo não, nếu lúc này mình có cái điện thoại thì tốt biết bao nhiêu.
“Dì, điện thoại nhà hư rồi, điện thoại di động của dì để chỗ nào?”
Mẹ Trang Hào liếc nhìn quần áo trên giá áo, Hoa Kì vội vàng chạy qua lấy di động trong túi, sau đó bấm 12.
Cúp điện thoại, Hoa Kì ngồi chồm hổm bên cạnh mẹ Trang Hào, tiện tay lấy vỏ gối trên giường áp lên bụng mẹ Trang Hào: “Dì, Trang Hào ca đâu?”
“Không. . . . . . Không biết.” Mẹ Trang Hào phí sức lực nói: “Nó vừa trở về không lâu thì có một nhóm người vọt vào, kết quả. . . . . . Kết quả là. . . . . .”
Hoa Kì nghe vậy, vội vàng cầm điện thoại di động báo cảnh sát, sau đó lại gọi tới số Trang Hào, điện thoại thông, nhưng lại không ai nghe.
Lúc này thì xe cứu thương đến, tiếng còi hú từ cửa truyền đến.
“Xe cứu thương tới.” Hoa Kì chạy đến cửa mở, để nhân viên y tế vào dùng băng ca đưa mẹ Trang Hào lên xe, Hoa Kì vốn muốn đi theo chăm sóc nàng, kết quả vừa lên xe mẹ Trang Hào đã nhỏ giọng nói: “Đi tìm Trang Hào.”
Hoa Kì dừng lại, gật đầu thật mạnh: “Vâng, cháu đi.”
Hoa Kì nhảy xuống xe, đưa mắt nhìn xe cứu thương rời đi, sau đó tìm kiếm một đường, vừa đi đường vừa kéo cổ điên cuồng gào thét: “Trang Hào. . . . . . Trang Hào. . . . . .”
Hoa Kì tìm hơn hai giờ giữa trời đông giá rét, phát ra tiếng còn thở ra khói, nhưng mà không thu hoạch được gì. Cậu sợ, cũng mệt mỏi, mang theo mệt mỏi trở về nhà Trang Hào, trong nhà rách như mướp, làm cho người ta không có cách nào đặt chân. Hoa Kì đặt mông ngồi trên giường gạch, ngơ ngác nhìn trong nhà, lúc lâu cậu nhìn thấy một tấm hình trên tường, chắc là Trang Hào lúc đầy tháng, trong hình anh cười thật rực rỡ, không buồn không lo.
Hoa Kì dùng di động bấm số Trang Hào lần nữa, như cũ không ai nghe.
Hoa Kì để điện thoại di động xuống, thân thể nằm về sau, giơ cánh tay lên che mắt, sau đó một giọt nước mắt trong suốt từ khóe mắt rơi xuống.
Hoa Kì không tiếng động nức nở hồi lâu, lúc đứng dậy cậu nhét điện thoại di động vào trong túi, lại ra khỏi nhà Trang Hào.
Sau khi Hoa Kì rời đi mười phút, rốt cuộc cảnh sát cũng chạy tới. [=.=” gọi 2 tiếng sau cảnh sát mới chạy tới thì . . . '>
Hoa Kì không có lựa chọn nào khác, cậu chỉ có thể chạy tới bệnh viện Đệ Nhị Dân lần nữa, vừa vào phòng bệnh, Bàng Suất đang ăn một chén mỳ chua.
“Tìm thấy người?”Bàng Suất cười nói.
Hoa Kì trầm mặt đi tới, đứng bên cạnh nhìn chằm chằm Bàng Suất.
“Người bộ dáng mày kìa? Chẳng lẽ không có thấy người?” Bàng Suất nghiêng đầu cười đùa.
Hoa Kì giơ mạnh tay lên, một cái tát đánh bay tô mỳ trong tay Bàng Suất, mỳ rơi trên đất, mùi dấm lan tràn trong không khí.
Bàng Suất lạnh mặt, cau mày nói: “Mẹ mày, mày tới gây chuyện hả?”
“Trang Hào đâu?” Hoa Kì lạnh lùng nói.
“Mày giỏi thật, mày hỏi tao tao hỏi ai đây? Hơn nữa, hắn chết sống có liên quan cái lông gì với tao?”
“Không phải anh để người tới nhà anh ấy sao? Sao anh có thể không biết?” Hoa Kì căm tức nhìn Bàng Suất, hốc mắt rưng rưng nước mắt nói.
Lần đầu Bàng Suất thấy Hoa Kì nổi giận, bộ dáng còn rất chọc người, không khỏi nhếch miệng cười một tiếng: “Tao để người đi tìm hắn, nhưng tao không nói động thủ.”
“Vậy sao nhà anh ấy lại thành như vậy?” Hoa Kì lại nói.
Bàng Suất cười nói: “Mày đừng hỏi tao, hắn đắc tội không chỉ có mình tao.”
“Là anh, nhất định là anh.” Hoa Kì khóc lớn tiếng, ngồi chồm hổm trên đất miệng mở rộng, vừa khóc vừa nói: “Tôi tìm một đêm cũng không thấy, anh đem anh ấy đi đâu?”
Hoa Kì gào khóc khiến Bàng Suất hết sức khiếp sợ, hắn gãi gãi đầu nói: “Sao lại khóc, phiền chết đi được.”
“Tôi khóc đấy, anh đem người của tôi đi, còn không cho tôi khóc à?” Hoa Kì khóc thét một hồi.
Bàng Suất dở khóc dở cười nói: “Cậu giỏi, cậu có đúng là đàn ông không? Cậu là đàn ông thì đứng lên đánh tôi một hồi, buộc tôi nói ra hắn ở đâu đi.”
Hoa Kì giảm thấp tiếng khóc, nức nở nói: “Tôi đánh không lại anh.”
“ĐM, còn rất là tự mình hiểu lấy.” Bàng Suất cười nói: “Cậu đi mua cho tôi chén mỳ chua cay, trở về tôi nói cho cậu biết hắn ở đâu.”
“Thật?” Hoa Kì đứng lên, giơ tay dùng tay áo lau nước mắt trên mặt nói: “Nói chuyện anh phải giữ lời đó”
Bàng Suất gật đầu: “Nói lời giữ lời.”
“Được, tôi đi mua cho anh.” Hoa Kì xoay người chạy ra cửa.
“Ai, đợi lát nữa” Bàng Suất gọi Hoa Kì lại, Hoa Kì quay đầu nghi ngờ nói: “Gì?”
“Nhớ đừng bỏ rau thơm với đậu phụng, tao bị dị ứng. Còn có, đừng bỏ tiêu, thầy thuốc không cho ăn.” Bàng Suất dặn dò.
Hoa Kì nói: “Biết.”
Hoa Kì chạy ra bệnh viện, mua một tô mỳ chua cay to trên đường gần đó, không có bỏ tiêu đậu phụng và rau thơm, sau đó lại chạy như điên chạy trở về.
Vào cửa thì Hoa Kì thở dốc nói: “Mua về rồi, giờ anh nói được chưa?”
Bàng Suất chép chép miệng: “Đư