Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342372
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2372 lượt.
ựa gối đầu, từ từ xoa vành tai Hoa Kì.
Hoa Kì nhớ tới lời mẹ đã từng nói, vành tai lớn rất tốt, chứng minh người đó có phúc. Cậu cảm thấy, lời này một chút cũng không giả, phúc khí của cậu tới gõ cửa.
Hoa Kì ngủ thiếp đi, ngủ rất ngon, miệng khẽ mở, khóe miệng còn treo một tia trong suốt, Trang Hào nghiêng đầu nhìn mấy lần, không có bất kỳ ghét bỏ, ngược lại dùng ngón tay lau khóe miệng cậu, sau đó cười cười, từ từ nhắm hai mắt lại.
Nơi này mùa đông trời tối rất sớm, lúc mặt trời từ từ rơi xuống, bên ngoài đã có tuyết nhỏ rơi, gió lạnh thấu qua cửa sổ kéo ra tiếng vang. Hoa Kì từ từ mở mắt, trong phòng âm u, nhìn rất lạnh. Lúc này, Hoa Kì lại cảm thấy một bàn tay ấm áp đặt trên vai mình, chậm rãi ngẩng đầu lên, Trang Hào đang nhắm mắt lại ngủ say , lồng ngực lúc lên lúc xuống phập phồng rất có tiết tấu.
Hoa Kì nhìn chằm chằm Trang Hào đang ngủ say một lát, lại quá đói bụng, bất đắc dĩ đưa tay đâm bụng Trang Hào mấy cái.
Trang Hào tỉnh lại, khi mở mắt ra nhìn thấy Hoa Kì cười với mình, tâm tình thật tốt, đưa tay nhéo nhéo mặt Hoa Kì: “Hoa tiểu cẩu tỉnh ngủ?”
Hoa Kì ngáp một cái: “Ca, em đói rồi, chúng ta đi ra ngoài ăn đi?”
Trang Hào lấy điện thoại di động nhìn, đã hơn bảy giờ: “Được, mặc quần áo đi.”
Hoa Kì không rời được ổ chăn ấm áp, cười đùa nói: “Ca, quần áo của em ở trong phòng vệ sinh rồi, anh lấy giúp em nha?”
“Cậu đúng là đồ ngốc!” Nói xong, Trang Hào cười đi vào phòng vệ sinh cầm quần áo ra, Hoa Kì mặc chỉnh tề rồi, hai người cùng nhau ra khỏi nhà nghỉ.
Đây là lần đầu tiên Hoa Kì dính Trang Hào cả ngày, cảm giác vô cùng phong phú, tuy chỉ ngắn ngủi một ngày một đêm, nhưng cậu vẫn thỏa mãn vô cùng. Loại thỏa mãn này không cách nào dùng ngôn ngữ biểu đạt được, ai có thể cảm nhận được sao?
Buổi chiều hôm sau, sau khi ăn xong bữa cơm khu mỏ than mời, đoàn xe liền theo đường cũ trở về, nhưng khi trở về còn lâu hơn lúc đi rất nhiều, bởi vì trên mỗi chiếc xe đều thêm một tấn tới hai tấn than đá.
Rốt cuộc trở lại thành phố nhỏ là hơn tám giờ tối.
Đầu đường khu Hướng An, Hoa Kì quấn chặt lấy áo khoác nhung, cúi đầu nói: “Ca, em về nhà.”
“Ừ, về đi thôi.”
“Cái đó. . . . . .” Hoa Kì ngẩng đầu lên nói: “Đống tuyết bên ngoài túc xá có hơn ba mươi cái sủi cảo, anh đói bụng thì tự mình luộc ăn.”
“Ừ.”
“Còn nữa, em phát hiện trong ngăn kéo của ký túc xá có một túi chườm nóng, em rửa sạch rồi, buổi tối lúc ngủ anh có thể để dưới lòng bàn chân, ấm áp.”
Trang Hào cười cười: “Được rồi, cậu cứ như mẹ tôi ấy, cút nhanh lên.”
Hoa Kì cười, gật đầu một cái: “Em đi đây.” Hoa Kì xoay người lại đi tới trạm xe, mỗi một bước là kéo ra một khoảng cách với Trang Hào, càng xa dần, cảm giác vắng vẻ trong lòng rất không thoải mái, vì hóa giải cảm xúc đè nén, Hoa Kì nâng tay xoa nhẹ mặt, sau đó ngồi lên xe buýt đến vùng ngoại ô.
“Mẹ, con về rồi.” Hoa Kì vào cửa liền cởi bỏ đôi giày vải bông trên chân, còn chưa kịp thay dép, đã thấy lão thái thái cầm cây chổi vọt ra, tùy tiện mắng: “Oắt con vô dụng mày, lại bị đuổi việc, mày còn về làm gì?” Lão thái thái cầm cây chổi đánh đủ đường lên mông cùng bắp đùi Hoa Kì.
Hoa Kì hời hợt cười: “Mẹ, mẹ thật là hung nha, con là con rơi đúng không?”
Lão thái thái sửng sốt: “Nhãi con mày, bà thấy mày cánh cứng cáp rồi, bị người đuổi còn cười được, bà thấy mày đúng là đồ ngốc vô tâm vô phế.”
Hoa Kì bĩu môi: “Đây không phải đều do mẹ à.”
“Thúi lắm, mẹ mày có vô tâm vô phế sao?”
Hoa Kì cười đùa nói: “Cái gì con cũng chưa nói.” Hoa Kì chui vào phòng, đang muốn cởi áo khoác thì lão thái thái theo vào, nói: “Hôm qua Tiểu Lý tới, nói con muốn nghỉ việc, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Má ơi, hành lý của con.” Hoa Kì rời Ngũ Hành, nhưng hành lý còn ở đó, bên trong có tắm tiền ba ngày, còn có một cái đồng hồ đeo tay.
“Mẹ, con ra ngoài trước một chuyến, trở lại sẽ giải thích với mẹ.” Hoa Kì chạy đến cửa đi giày vào, mở cửa chạy ra ngoài.
Từ vùng ngoại ô đến khu Thiết Đông tốn hơn bốn mươi phút, lúc Hoa Kì đến Nhà tắm Ngũ Hành đã hơn mười giờ rưỡi, đúng thời gian nhà tắm làm việc đắt khách, Hoa Kì đứng ở cửa do dự một hồi , cuối cùng lấy dũng khí đi vào.
“Cậu còn biết trở lại?” Quản lý thấy Hoa Kỳ cũng không kinh ngạc, ngược lại cười nhạo nói: “Da mặt cậu thật đúng là đủ dầy.”
Hoa Kì sửng sốt: “Ý gì?”
Quản lý cưởi nói: “Được rồi, cậu cũng chớ làm bộ rồi, Tứ gia ở bệnh viện chờ cậu đấy.”
“Bệnh viện? Anh ta bị gì?”
Quản lý hừ lạnh một tiếng nói: “Cậu đừng hỏi tôi, Tứ gia nói cậu trở về thì nói cậu đến bệnh viện tìm anh ta, cậu có từ chức cũng phải được sự đồng ý của anh ta.”
“Bệnh viện nào?”
“Bệnh viện Đệ nhị dân, 3–6″
Hoa Kì xoay người ra khỏi nhà tắm, thời gian này xe buýt đã ngừng chở khách, bất đắc dĩ cậu đành phải gọi taxi chạy tới bệnh viện, lúc đứng ở cửa phòng bệnh 3–6, Hoa Kì nhìn xuyên qua cửa thủy tinh vài lần, bên trong ngồi ít nhất sáu bảy người, cậu do dự một lát, đẩy cửa phòng bệnh ra.
Mấy người trong phòng bệnh thấy Hoa Kỳ đứng ở cửa, có chút khiếp sợ.
“Chúng mày đi ra ngoài đi, tao có việc