Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2373 lượt.
a mỳ cho tao trước đã, cả ngày tao chưa ăn gì, sắp chết đói.”
Hoa Kì vội vàng đưa mỳ chua cay tới, Bàng Suất đón lấy cúi đầu ngửi một cái: “A, mùi vị còn rất thơm, còn ngon hơn chén lúc nãy nhiều.” Nói xong, Bàng Suất dùng đũa gắp mỳ ăn một miệng lớn.
Hoa Kì ở một bên nhìn, lo lắng nói: “Anh nói đi, anh ấy ở đâu?”
Bàng Suất nuốt mỳ xuống, cười nói: “Phòng bệnh sát vách, sáng sớm tao đã nói, sớm muộn gì cũng phải vào theo tao.”
Trên thực tế, sau khi Bàng Suất nói ra mấy chữ phòng bệnh sát vách Hoa Kỳ đã mở cửa chạy ra ngoài, về phần lời nói phía sau cậu vốn không nghe thấy.
Hoa Kì chạy đến phòng bệnh sát vách, xuyên qua cửa sổ nhìn vào trong, đúng lúc thấy Vương Văn Đào ngồi cuối giường, Hoa Kì không hề nghĩ ngợi đẩy cửa vào.
Vương Văn Đào bị dọa sợ nhảy dựng, trừng mắt nói: “Đây không phải là Hoa tiểu cẩu sao? Cậu tới làm gì?”
Hoa Kì đến bên giường nhìn mấy lần, thấy Trang Hào nhắm mắt lại nói: “Anh ấy sao rồi?”
“Cũng may, trên đùi bị đâm một đao, thiếu chút nữa trúng động mạch, nhưng giờ không có chuyện gì.”
Hoa Kì đi tới bên giường, cúi đầu nhìn người trên giường bệnh.
“Văn Đào, chú trở về đi, để Hoa tiểu cẩu ở với tôi là được.” Trang Hào đột nhiên lên tiếng, ánh mắt vẫn nhắm.
Vương Văn Đào nói: “Ừ, vậy em đi về trước, buổi tối em đến.” Vương Văn Đào đứng lên, lúc gần đi vỗ vỗ bả vai Hoa Kì.
Vương Văn Đào đi rồi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Hoa Kì cùng Trang Hào, Hoa Kì nhịn không nổi nữa, cậu đặt mông ở bên cạnh đống đồ, oà một tiếng khóc lên, lớn tiếng khóc, khóc không chút kiêng kỵ, tê tâm liệt phế.
Trang Hào nghe được tiếng Hoa Kì khóc, từ từ mở mắt, nhẹ giọng nói: “Khóc cái gì đấy?”
Hoa Kì vừa khóc vừa nói: “Em nghĩ anh xảy ra chuyện, hù chết em.”
Trang Hào khẽ mỉm cười, giơ tay nhéo đùi Hoa Kì: “Không có chuyện gì, không chết được.”
Hoa Kì cầm tay Trang Hào, tiếp tục khóc.
Trang Hào giật giật ngón tay, cười nói: “Hoa tiểu cẩu cởi quần áo đi.”
“Cởi quần áo? Làm gì?” Hoa Kì ngưng gào khóc, nức nở nói.
Giành Ăn
Đêm hôm đó, sau khi Trang Hào cùng Hoa Kì tách ra, anh đào hơn ba mươi cái sủi cảo Hoa Kì chôn trong đống tuyết ở cửa ký túc xá, lúc ăn còn uống vài ngụm rượu, sau đó liền rời đoàn xe, một thân một mình chạy về nhà.
Trang Hào đi tới cửa, không đợi vào viện liền nhìn thấy cách đó không xa có hai người đứng, trong ngõ hẻm mặc dù lấm tấm màu đen, nhưng Trang Hào mơ hồ cảm thấy, người đến không có ý tốt.
Hai người kia càng đi càng gần, lúc Trang Hào thấy rõ khuôn mặt bọn họ thì mới phát hiện hai người này là người bên cạnh Bàng Suất, hình như gọi là Vương Chấn cùng Côn Tử.
“Tứ gia cho chúng tao đi đến thăm hỏi mày.”
Trang Hào cười cười: “Biết.”
Mẹ Trang Hào còn muốn nói điều gì, không đợi mở miệng chỉ nghe thấy một tiếng vang thanh thúy, sau đó là tiếng đá xông vào nhà, rơi xuống trên đất lăn thật là xa.
Mẹ Trang Hào sợ hết hồn: “Con trai, chuyện gì vậy?”
Trang Hào nhảy xuống giường đất, vừa mang giày vừa nói: “Mẹ, mẹ tìm chỗ trốn đi.” Nói xong, Trang Hào từ giữa nhà chạy ra ngoài, mới vừa đưa tay đẩy cửa ra, trên đùi liền truyền đến đau đớn. Trang Hào nóng nảy, cùng sáu bảy người ngoài cửa triền đấu cùng nhau.
Trang Hào vừa đánh vừa chạy, vết thương trên đùi chảy máu thấm ướt ống quần.
Trang Hào cho là mình chạy ra ngoài thì bọn họ nhất định sẽ cùng ra ngoài, dù sao đều là đi ra ngoài lăn lộn, có quy củ không làm tổn hại đến người nhà, nhưng Trang Hào vạn vạn không ngờ cùng đi ra ngoài chỉ có ba bốn người. Trang Hào hoàn toàn bất đắc dĩ, không thể làm gì hơn là trở về, như vậy nhất định sẽ đụng phải đám người đuổi theo sau lưng.
Trang Hào linh cơ vừa động vòng qua đại lộ, đi tới mảnh đất trống ở phía sau ngõ nhỏ, trên đất trống tuyết đã đọng thành đống, đi lên thật khó khăn, lúc này thì truy binh đã chạy tới, bọn họ bất chấp tất cả vọt tới chỗ Trang Hào.
Trang Hào nóng nảy, đưa tay cởi đai lưng rút ra khỏi hông để lộ đầu sắt trên dây lưng. Lúc người đầu tiên xông tới, Trang Hào vung đai lưng lên, đầu sắt trong nháy mắt bay ra ngoài, trúng ngay giữa đầu người nọ. Trang Hào nhân cơ hội đoạt lấy chủy thủ trong tay người kia, không nói hai lời đâm một đao lên người kẻ đó, người nọ bị đau ngã xuống đất, còn không kịp chạy trốn liền bị Trang Hào đạp một cước ngã vào đống tuyết.
“Đm mày, không phải muốn chơi sao? Ông đây cùng chúng mày, không muốn sống cứ đến.” Trang Hào nhép nhép miệng khạc ra một hớp nước bọt hòa với máu.
Những người kia bị lời Trang Hào nói chọc giận, lại vọt lên một lần nữa. Trang Hào siết chặt chủy thủ, đao đao đâm vào chỗ trọng yếu trên người bọn họ. Lúc lại có một người ngã xuống, những người kia nhìn ánh mắt nhau, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm.
Trang Hào vứt bỏ chủy thủ trong tay, không ngừng thở hổn hển, anh nghỉ ngơi tại chỗ trong chốc lát, sau đó muốn về nhà xem tình huống một chút, ai ngờ mới vừa đi vài bước trong tuyết liền cảm thấy tuyết dưới chân bị vỡ ra, ngay sau đó anh ngã vào một cái hố