Tác giả: Suly
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1342393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2393 lượt.
hiếc xe đó đi tới, lúc đến gần, Trang Hào vội mở cửa xe, cười nói: “Lâu như vậy mới ra ngoài, anh tính không đi ăn cơm với tôi nữa sao?”
Chương Thỉ cười, lên xe: “Sao có thể như vậy.”
Trang Hào vừa cười vừa hướng ngoài xe nhìn, tiếp tục thét: “Hoa tiểu cẩu cậu nhanh tới đây.”
“Chờ tí.” Hoa Kì nhanh chóng chạy lên xe Trang Hào, lúc ngồi xuống liền hỏi: “Chúng ta đi đâu ăn?”
“Đi đâu? Anh chọn đi, hôm nay tôi mời khách.” Trang Hào nhìn Chương Thỉ nói.
Chương Thỉ suy nghĩ một chút: “Đi nhà hàng chúng ta hay tới ngày trước để ăn đi.”
“Hửm? cái này tiết kiệm cho tôi quá.”
Chương Thỉ cười nói: “Tiền không là vấn đề, chủ yếu là cùng cậu ôn chuyện cũ thôi.”
“Cũng đúng.” Trang Hào khởi động xe, quay đầu thì Trang Hào còn nói: “Còn có ấn tượng với quán trước kia hay không?”
Chương Thỉ mỉm cười dần biến thành không cười, xen lẫn ưu thương nói: “Dĩ nhiên, khi đó không có chuyện gì đều ra đấy ăn cơm. . . . . .” Chương Thỉ xấu hổ cúi đầu: “Thôi, không nói nhiều như vậy nữa, mau đi thôi.”
“Đúng vậy, quá khứ đã trôi qua rồi, phải nhìn về phía trước thôi.” Trang Hào nhìn thẳng về phía trước nói.
Chương Thỉ cười nhạt.
Quán ăn này cúng đã mở rất lâu rồi, lúc Trang Hào cùng Chương Thỉ, Chương Viễn đi học thì đã có rồi, lần này tới đây đã thay đổi không ít, trang trí và bày biện cúng tỉ mỉ hơn.
Chương Thỉ cùng Hoa Kì xuống xe trước, còn Trang Hào lái xe tìm chỗ đậu.
Chương Thỉ quan sát và đánh giá quán ăn, từ từ để tay vào trong túi, khi đầu ngón tay chạm vào chiếc điện thoại di động, ấn tắt nguồn, đô một tiếng, không còn nghe thấy gì nữa.
Thích Chuyện Của Cả Hai Người
Lúc ấy Trang Hào còn đang đến trường, anh học năm một, Chương Thỉ học năm ba, lớp học của hai người phân ra hai tầng lầu, nhìn như không có gì giao lưu, trên thực tế, trưa ngày nào hai người cũng ăn cơm trưa cùng nhau. Khi đó trên người không có tiền, vì kiếm tiền mua thuốc, uống rượu, chuyện gì hai người cũng làm qua, ví dụ như, dọn dẹp bình rượu trong nhà đi bán phế liệu, nếu không thì chạy đến quá game, bỏ một hai xu chơi “máy đánh bạc 3 số_Lão Hổ Cơ”, vận số của Trang Hào luôn tốt hơn Chương Thỉ, mỗi lần chơi xuống có thể câu hơn mười con cá, nhìn lại Chương Thỉ, có thể giữ được một con đã coi như không tệ.
Lấy được tiền rồi, hai người lập tức chạy đến phố hàng rong mua một hộp thuốc lá ngon, lại chạy ngược về quán cơm chuyên bán món ăn về thịt heo gần khu Hướng An ăn cơm. Chương Thỉ rất thích ăn dưa chua tiết canh, mỗi lần ăn có thể hút hết một bồn lớn.
Khi đó, hai người bọn họ là khách quen của quán cơm này, ông chủ quen bọn họ, có khi vô ý mở lời cười giỡn bọn họ vài câu.
Có một lần, Chương Thỉ vì có tiền xài mà lấy bình rượu trong nhà, cả một cái túi lớn không dưới ba bốn mươi cái, khi đó một bình rượu bán được năm xu, tính qua coi như đủ tiền cơm một buổi tối, y vui mừng bừng bừng đang chuẩn bị ra cửa, đúng lúc đụng phải bà ngoại y từ bên ngoài trở lại, hai người bị bắt quả tang , lão thái thái nóng nảy, cầm cây chổi đuổi theo y đánh quanh sân, vừa đánh còn vừa mắng: “Đồ tạp chủng này!@#$%$@, tao đã nói sao bình rượu trong nhà càng ngày càng ít, hóa ra là mày ăn trộm đi bán?”
“Thật nhiều chuyện.” Trang Hào đi chậm vào trong quán ăn.
Hoa Kì theo sát phía sau, nhỏ giọng nói: “Ca, vừa rồi anh kêu em là gì vậy?”
Trang Hào theo bản năng thuận miệng nói, nói xong lại không nhớ rõ, buồn bực nhìn Hoa Kì không lên tiếng, trực tiếp vào quán cơm.
Vào quán cơm, bên trong không có bao nhiêu khách, Chương Thỉ ngồi một góc an tĩnh vẫy vẫy tay gọi Trang Hào.
Trang Hào thuận thế đi tới: “Rất lâu rồi không có tới, không ngờ nơi này đã trùng tu lại.” Trang Hào kéo ghế ngồi xuống, lúc Hoa Kì chuẩn bị ngồi xuống bên kia thì Trang Hào vô cùng tự nhiên kéo một cái ghế khác để bên cạnh mình: “Đừng ngồi bên đó, một lát nữa họ mang thức ăn ra cẩn thận bị bỏng.”
Hoa Kì nhếch miệng ngồi bên cạnh anh, cởi áo khoác nhung bỏ sau lưng ghế.
Chương Thỉ bình tĩnh nhìn hai người đối diện, sau đó bày ra nụ cười mỉm nói: “Tôi nghe Hoa Kì nói, cậu nhận cậu ta làm em kết nghĩa?”
“À. . . . . . Đúng vậy” Trang Hào có chút lúng túng, khóe mắt len lén quét qua gương mặt tươi cười của Hoa Kì, vội vàng nói: “Gọi thức ăn đi, như cũ sao?”
“Được, dù sao cũng là cậu mời khách.” Chương Thỉ cười nói.
Trang Hào cầm thực đơn cười cười: “Anh nói gì vậy, rõ ràng là anh hẹn em ra ngoài, anh phải là người mời khách mới đúng chứ?”
Chương Thỉ cười nâng đôi tay để sau ót, lười biếng nói: “Anh sao so với cậu được, giờ không có tiền, giá trị con người chỉ có mấy ngàn khối, cậu đành lòng để anh bỏ tiền ra sao?”
Trang Hào nghe một chút nhíu mày: “Chương Viễn không sắp xếp việc cho anh sao?”
Chương Thỉ bất đắc dĩ thả tay xuống: “Có.”
Vẻ mặt Chương Thỉ ẩn nhẫn như có nỗi khổ tâm khó nói, Trang Hào nhìn y nói: “Chương Viễn thật là đồ ngu, là hắn còn nghĩ kiếm nhiều tiền đâu rồi, em nói với anh, nếu như anh làm chỗ đó mà không hài lòng cứ tới chỗ em