XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tắm Cho Đại Ca

Tắm Cho Đại Ca

Tác giả: Suly

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1342396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.

ào tường, từ từ hút thuốc, không trả lời Vương Văn Đào.
Vương Văn Đào kéo Quách Tĩnh đến chỗ của mình ngồi xuống, ấn bả vai hắn nói: “Đừng kích động như vậy, nghĩ xong đối sách hãy hành động.” Vương Văn Đào gõ vào đầu Quách Tĩnh, quay đầu nhìn Chương Thỉ cười nói: “Thỉ ca, mặc dù anh và Chương Viễn là thân thích, nhưng chúng tôi chưa từng xem anh là người ngoài, ở trong trong lòng anh của tôi, anh anh em tốt của anh ấy, vậy tôi cũng không ngại nói thẳng, nếu quả thật là Chương Viễn làm, đến lúc đó anh đừng ngăn chúng tôi, nếu anh muốn ngăn, đến lúc đó đừng trách anh em trở mặt.”
Chương Thỉ mỉm cười: “Không thành vấn đề, nếu quả thật là Chương Viễn làm, các cậu muốn giải quyết thế nào cũng được, tôi sẽ không tham dự.”
“Vậy được, những lời này của anh khiến anh em an tâm.” Vương Văn Đào đổi tầm mắt, nhìn về phía Trang Hào vẫn trầm mặc, nói: “Ca, ngày mai em cho người đi tìm chứng cớ, nếu quả thật là Chương Viễn làm, chúng ta cũng không cần cái gì gọi là luật pháp, vụng trộm phế hắn là được.”
Điếu thuốc trên tay Trang Hào cháy ra một mảng lớn tro, ngón tay anh khẽ run lên, tàn thuốc lá liền rơi xuống đùi anh, đau đớn trong nháy mắt kéo anh khỏi mạch suy nghĩ, anh liếc Vương Văn Đào một cái, nhẹ giọng nói: “Không phải là Chương Viễn làm.”
“Sao anh lại khẳng định như vậy?” Vương Văn Đào kinh ngạc nói: “Thằng nhóc kia luôn đối đầu với anh, không phải hắn thì còn là ai? Chẳng lẽ là Bàng Suất tự mình ngược mình? Đánh gãy tay chân của mình tới tìm anh gây phiền toái?”
Trang Hào xoay tay ném thuốc lá xuống mặt đất, ngước đầu nói: “Hắn muốn làm sớm đã như vậy, cần gì đợi đến giờ?”
“Đó là vì trước kia hắn không đủ thực lực, giờ đã đủ rồi, cho nên tìm phiền toái chứ sao.”
Trang Hào cười nói: “Lấy thực lực của hắn còn chưa đủ để nổi điên chơi thủ đoạn ác độc này.” nụ cười của Trang Hào chợt tắt, mắt lạnh nhìn Vương Văn Đào nói: “Không cần đi tra hắn, tra xét cũng vô dụng.”
“Không tra hắn còn có thể tra ai? Chẳng lẽ chúng ta ở đây đợi bị đánh chết, nếu như lại tới một lần, anh chưa chắc đã may mắn như hôm nay.” Vương Văn Đào liếc Hoa Kì nằm trên giường gạch nói: “Lần trước Hoa Kì thay anh cản một ghế, giờ lại bị đánh một gậy, cho tới giờ em chưa tiếp xúc với thằng nhóc này, không ngờ nó còn rất có trình độ.” Nói xong, Vương Văn Đào đột nhiên ý thức được mình quên mất một người, vội vàng bổ xung: “Nhưng lần này còn phải cám ơn Thỉ ca, nếu như không có anh giúp một tay, chỉ có mình anh của tôi thì chưa hẳn đã có thể toàn thân mà lui.”
“Khách khí” Chương Thỉ lạnh nhạt nói.
Vương Văn Đào lễ phép gật đầu một cái, sau đó nói với Trang Hào: “Ca, đã sáng rồi, mọi người có đói bụng không? Hay là em đi ra ngoài mua chút đồ ăn?”
Trang Hào suy nghĩ một chút: “Cũng tốt, lúc trở về mang cho tôi điếu thuốc.”
“Được, vậy chúng em đi trước.” Vương Văn Đào kéo Quách Tĩnh ra khỏi ghế, Quách Tĩnh không tình nguyện, đi bộ đều mang giận dỗi, ra cửa, Vương Văn Đào ở trong sân mắng hắn đôi câu, sau đó chạy tới quán ăn 24h phụ cận.
“Haiz. . . . . .” Trang Hào thở dài một hơi, dựa vào tường nhắm mắt dưỡng thần .
Chương Thỉ nhìn anh ;”Sao lại than thở?”
“Không có gì, suy nghĩ lung tung mà thôi.”
Chương Thỉ cười nói: “Có phải lo lắng cho Hoa Kì hay không?”
Trang Hào mở mắt, khẽ cúi đầu nhìn qua Hoa Kỳ, cười khổ nói: “Có phải thế không, không nói được.”
“Hoa Kì thích cậu đúng không?” Chương Thỉ hỏi.
Trang Hào cười cười, không hề che dấu nói: “Ừ”
“Vậy còn cậu?”
“Em cái gì?” Trang Hào hỏi ngược lại.
Chương Thỉ cười nói: “Anh hỏi cậu thích cậu ta sao? Nhưng mà, anh vẫn luôn cho rằng cậu thích phụ nữ.”
Trang Hào không tiếng động cười cười, giơ tay lên lau mặt một cái nói: “Không biết, trước kia không nghĩ mình sẽ có gì với con trai, giờ nên làm cũng đã làm, cũng không chán ghét.”
“Vậy là thích cậu ta?”
“Nói không rõ.” Trang Hào nghiêng đầu nhìn Hoa Kì.
Chương Thỉ dựa ghế sau lưng, giơ chân gác lên mép giường, sau đó lại lấy một điếu thuốc lá từ trong hộp ra, đốt rồi nói: “Anh cũng không nghĩ mình sẽ thích con trai, từ lúc vào ngục cũng cảm thấy không có gì, trăm hay không bằng quen tay.”
Trang Hào ngẩn ra: “Anh thích nam?”
Chương Thỉ liếc mắt cười nói: “Sao, anh thích nam có cái gì không thể tưởng tượng nổi à?”
Trang Hào lúng túng nói: “Cũng không phải vậy.”
“Vậy là cái gì?” Chương Thỉ hỏi ngược lại.
“Không có gì.” Trang Hào ho khan mấy tiếng, mắt nhìn Chương Thỉ hút thuốc, trong lòng có chút nghẹn sợ, thuận miệng tới một câu: “Cho em nửa cây.”
Chương Thỉ liếc nhìn điếu thuốc còn dư lại phần lớn, đưa tay tới: “Đều cho cậu.”
Trang Hào đưa tay nhận lấy, không chút do dự để lên miệng hít một hơi.
Chương Thỉ cười nhạt một tiếng, đưa tay rút kim tiêm ra.
“Anh làm gì? Còn gần nửa bình chưa chuyền xong đâu.” Trang Hào kinh ngạc nói.
“Không chuyền nữa.” Chương Thỉ đứng lên, duỗi lưng một cái, thả tay xuống thì trên mu bàn tay đã bắt đầu chảy máu, y cau mày nhìn mấy lần, rất chán ghét không che giấu chút nào, sau đó giơ tay lên miệng, lè lưỡi liếm máu nơ